KÝ ỨC VỀ KHẨU KHẨU PHÁO ĐẤT LAM SƠN (1)
KÝ ỨC VỀ KHẨU KHẨU PHÁO ĐẤT LAM SƠN
Nhân chứng kể lại: Bác Trịnh Xuân Thanh (Cựu pháo thủ pháo cao xạ, Trung đoàn 224)
"Năm 1967, đơn vị pháo cao xạ 37 ly của chúng tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ bầu trời phà Long Đại (Quảng Bình) – một trong những yết hầu giao thông quan trọng nhất trên đường chuyển quân vào Nam. Ngày đó, giặc Mỹ xảo quyệt lắm, chúng không chỉ đánh bom ban ngày mà đêm xuống còn thả 'bom tọa độ' và 'pháo sáng pháo bầy' để phát hiện các khẩu đội của ta.
Để đánh lừa máy bay địch, tiểu đội tôi đã nảy ra một sáng kiến: làm trận địa pháo giả. Chúng tôi chặt những thân cây gỗ lớn, gọt đẽo rồi bôi bùn đất, hắc ín lên trông giống hệt như những nòng pháo thật hướng thẳng lên trời. Giữa những trận địa giả ấy, chúng tôi đốt các đống củi khô, phủ lá bưởi tươi lên để tạo ra những làn khói đen kịt sau mỗi đợt máy bay rà quét.
Trò 'chơi trốn tìm' với không quân Mỹ diễn ra vô cùng cân não. Nhiều lần, những chiếc máy bay phản lực lao xuống trút hàng loạt bom cày nát trận địa gỗ giả của chúng tôi, trong khi khẩu pháo thật ẩn nấp dưới hầm ngụy trang cách đó vài trăm mét chớp thời tiết quật nhào kẻ thù.
Tôi nhớ có đêm, mảnh bom văng trúng đống củi, lửa cháy rực suýt làm lộ trận địa thật. Đồng chí liên lạc mới mười bảy tuổi đã lao mình vào dập lửa, lưng áo cháy sém mà tay vẫn ôm chặt cành cây ngụy trang. Những trận địa pháo bằng đất, bằng gỗ ngày ấy tuy thô sơ nhưng chính là biểu tượng cho trí tuệ và sự mưu trí của chiến tranh nhân dân, khiến kẻ thù có vũ khí tối tân nhất cũng phải hoang mang, điên đảo."



