Ký ức về "Khu Lửa" và Tiếng Pháo Cao Xạ Trên Bầu Trời Hải Phòng
Câu chuyện cảm động về lòng dũng cảm, tinh thần kiên cường của các chiến sĩ pháo cao xạ Hải Phòng trong những ngày đêm đối đầu với trận không kích bằng B-52 của không quân Mỹ năm 1972, giữ vững bình yên cho thành phố Cảng.
Trong những ngày tháng Tám lịch sử, tìm về căn nhà nhỏ của bác Nguyễn Văn Bình tại Hải Phòng, chúng tôi được nghe lại những ký ức không thể nào quên về một thời "hoa lửa". Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng giọng nói của người cựu chiến binh tuổi ngoài 70 vẫn sảng khoái và tự hào khi nhắc về khoảng thời gian gian khổ mà oanh liệt.
Cuối tháng 12 năm 1972, Hải Phòng trở
thành một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt của máy bay B-52 và các loại
máy bay cường kích Mỹ. Trận địa pháo cao xạ nơi bác Bình chiến đấu luôn nằm
trong tầm ngắm bắn phá dội bom dữ dội. Bác kể: "Lúc ấy, khói bom mịt mù,
mắt cay xè, tai ù đi vì tiếng nổ. Nhưng cứ mỗi khi có lệnh 'Mục tiêu xuất hiện,
hướng... độ cao...', tất cả anh em lại quên hết sợ hãi, bám chặt lấy mâm
pháo."
Có những trận đánh kéo dài suốt đêm,
pháo thủ phải liên tục nạp đạn dưới mưa bom, tay phồng rộp vì vỏ đạn nóng hổi.
Có những đồng đội đã ngã xuống ngay bên mâm pháo khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng tinh thần "Thà hy sinh chứ không rời mâm pháo", "Còn người
còn trận địa" đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim của mỗi người lính Cảng.
Nhờ sự kiên cường và phối hợp ăn ý, đơn vị của bác đã góp phần bắn rơi nhiều
máy bay địch, bảo vệ an toàn cho các mục tiêu trọng điểm và cảng biển Hải
Phòng.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết
sẹo thời gian và ký ức về đồng đội vẫn luôn in đậm trong tâm trí bác Bình. Câu
chuyện của bác không chỉ là niềm tự hào của cá nhân mà còn là bài học vô giá về
tình yêu quê hương, đất nước dành cho thế hệ trẻ hôm nay.



