Cựu chiến binh

ký ức về mẹ Việt Nam anh hùng

Phú Thọ05/12/2025Bạch Văn Tú3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là con trai thứ ba của Mẹ, cũng là người duy nhất còn sống sót sau chiến tranh. Khi nói về Mẹ, tôi không nhớ về những huy chương hay danh hiệu Anh hùng, mà nhớ về đôi mắt.

Năm 1968, tôi và anh Hai cùng lên đường nhập ngũ. Tôi vẫn còn nhớ cái đêm trước khi đi, Mẹ lặng lẽ vá lại chiếc áo trấn thủ cho tôi, không nói một lời. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt gầy gò, đôi mắt Mẹ đỏ hoe nhưng không hề rơi một giọt nước mắt nào. Mẹ chỉ nắm tay tôi thật chặt và dặn: "Đi thì đi cho trọn vẹn. Đừng bận tâm chi đến nhà."

Khi tin anh Cả hy sinh ở chiến trường miền Nam về, Mẹ chỉ im lặng một ngày. Ngày hôm sau, Mẹ lại ra đồng, tiếp tục công việc đồng áng và nuôi lợn gà để gửi tiền ủng hộ kháng chiến. Rồi đến lượt anh Hai. Lần này, Mẹ ngã quỵ, nhưng chỉ khóc trong góc buồng tối. Đến khi tôi trở về sau ngày thống nhất, Mẹ đã già đi rất nhiều, tóc bạc trắng.

Mãi sau này tôi mới hiểu, sự im lặng của Mẹ không phải là vô cảm, mà là sức mạnh phi thường để không làm lung lay ý chí của chúng tôi. Mẹ mất đi ba người con trai, nhưng Mẹ đã biến nỗi đau cá nhân thành lòng yêu nước vô bờ bến. Mẹ là biểu tượng của hậu phương vững chắc nhất, người đã lặng lẽ gánh chịu những mất mát lớn lao nhất để đất nước được nở hoa độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn