KÝ ỨC VỀ MỘT ĐÊM HÀNH QUÂN
Trong buổi chiều đến thăm gia đình ông Nguyễn Văn Thường, một cựu chiến binh ở thôn tôi, ông đã kể cho tôi nghe một kỉ niệm mà đến bây giờ ông vẫn nhớ rất rõ – một đêm hành quân giữa rừng Trường Sơn vào năm 1972. Ông kể rằng thời điểm đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng ra chiến trường. Tối hôm ấy trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt, vắt và muỗi thì bám đầy ống quần. Mọi người đều mệt, nhưng không ai dám than vì nhiệm vụ quá gấp. Ông nhớ nhất là ánh đèn pin của đồng đội đi trước cứ chập chờn rồi tắt hẳn, cả đội phải dò đường trong bóng tối mịt. Khi đang băng qua một con suối nhỏ, bất ngờ máy bay địch quần thảo phía trên. Cả tiểu đội phải nằm rạp xuống đất, giữ im lặng tuyệt đối. Ông nói rằng lúc đó tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, nhưng ai cũng cố giữ bình tĩnh để không làm lộ vị trí. Phải gần nửa giờ sau, tiếng động cơ máy bay mới xa dần. Mọi người thở phào rồi tiếp tục hành quân trong im lặng. Ông bảo rằng đó là một trong những đêm dài nhất cuộc đời mình. Nhưng nhìn lại, ông chẳng thấy sợ hãi nữa – chỉ thấy tự hào vì đã vượt qua và góp một phần nhỏ cho độc lập của đất nước. Cuối câu chuyện, ông mỉm cười nói: “Chiến tranh khổ lắm cháu ạ. Nhưng nhờ có đồng đội bên cạnh, chú mới có thể đi hết những năm tháng ấy.” Câu chuyện của ông Thường khiến tôi xúc động và hiểu hơn sự hi sinh thầm lặng của những người lính năm xưa. Đó là kỉ niệm mà tôi tin rằng mình sẽ không bao giờ quên.


