Ký ức về một thời bom đạn oanh liệt
Ký ức về một thời bom đạn oanh liệt
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những câu chuyện sẽ trôi vào quên lãng, nhưng cũng có những cuộc đời đã hóa thân thành tượng đài trong lòng nhân dân. Tại vùng đất Cần Giuộc kiên cường, câu chuyện về người lính già Nguyễn Văn Kiểm – người cựu chiến binh của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè – chính là một “pho sử sống” đầy xúc động. Ông không chỉ là nhân chứng của một thời hoa lửa oanh liệt mà còn là biểu tượng rạng ngời của lòng thủy chung, nghĩa tình giữa thời bình.
Cuộc đời ông Nguyễn Văn Kiểm gắn liền với những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào. Sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, ngay từ thời trai trẻ, ông đã chọn đứng vào hàng ngũ của Đại đội 316 để bảo vệ quê hương. Ký ức sâu đậm nhất trong đời lính của ông chính là 45 ngày đêm chiến đấu không nghỉ tại khu vực Cầu Kinh vào năm 1967. Giữa làn mưa bom bão đạn, quân địch huy động đủ mọi phương tiện tối tân từ máy bay đến tàu chiến, nhưng ý chí của những người lính như ông Kiểm đã trở thành bức tường thành vững chãi nhất. Họ đã kiên cường bám trụ, bắn rơi máy bay và đánh chìm tàu địch, tạo nên những chiến công lẫy lừng trên dòng sông quê mẹ.
Bên cạnh những trận đánh hào hùng, chiến tranh trong tâm khảm ông Kiểm còn là tình đồng chí thiêng liêng, cao cả hơn mọi lời nói. Ông vẫn thường nghẹn ngào kể về khoảnh khắc xả thân cứu người đồng đội Tám Nghĩa khi bị trúng đạn. Trong giây phút sinh tử ấy, ông không màng đến tính mạng, chấp nhận để tay trái bị thương nặng cốt sao đưa được người anh em rời khỏi vùng nguy hiểm. Sự hy sinh ấy đã được đền đáp bằng một cuộc hội ngộ bất ngờ tại trạm y tế, nơi những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống thay cho lời chào bình an. Tuy nhiên, cái giá của tự do vốn không hề rẻ. Năm 1970, ông vĩnh viễn mất đi cánh tay phải, trở thành một thương binh nặng nhưng ý chí vẫn kiên cường như thép nguội.
Sau ngày đất nước thống nhất, khi súng đạn đã rời xa, ông Kiểm lại bắt đầu một cuộc chiến mới – cuộc chiến chống lại sự lãng quên. Với tâm niệm “sống thay phần những người đã khuất”, ông đã dành trọn thời gian và tâm sức để chăm sóc cho Khu di tích Cầu Kinh. Từ những ngày nơi đây còn là mảnh đất hoang sơ, ông đã tự tay lập miếu thờ, ngày ngày nhang khói cho đồng đội. Khi khu di tích được xây dựng khang trang vào năm 2013, ông tình nguyện làm người trông nom, quét dọn mà không mưu cầu bất cứ lợi ích vật chất nào. Hình ảnh người thương binh cụt tay cần mẫn chăm sóc từng gốc cây, lau chùi từng tấm bia đá đã trở thành một phần không thể thiếu của vùng đất này.
Ông Kiểm sống khiêm nhường nhưng đầy tự trọng. Khi kể về chiến tích, ông hào sảng bao nhiêu thì khi nhắc về những người nằm xuống, ông lại xúc động bấy nhiêu. Với ông, làm việc tại di tích là để tìm thấy niềm vui, để cảm thấy những người anh em năm xưa vẫn luôn hiện hữu bên mình. Phẩm chất "tàn nhưng không phế" của ông chính là bài học đạo đức quý báu, nhắc nhở thế hệ hôm nay về lòng biết ơn và sự hy sinh thầm lặng của cha ông.
Khép lại câu chuyện về ông Nguyễn Văn Kiểm, ta thấy hiện lên chân dung một người lính vẹn toàn: anh dũng trong chiến trận và thủy chung trong hòa bình. Ông chính là nhịp cầu nối liền quá khứ và hiện tại, là tấm gương sáng ngời về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”. Câu chuyện của ông không chỉ tôn vinh những giá trị lịch sử tại Cầu Kinh mà còn sưởi ấm lòng người bằng một niềm tin bất diệt vào tình người và lý tưởng sống cao đẹp. Ngọn lửa mà ông đang gìn giữ sẽ còn cháy mãi, nhắc nhở mỗi chúng ta về trách nhiệm bảo vệ và xây dựng quê hương thêm giàu đẹp.



