Ký ức về một thời đã qua
“Thời hoa lửa” - một thời kháng chiến đau thương đã giằng xé biết bao tấm lòng người Việt trên mọi mặt trận của chiến trường. Một mỹ từ đã phản ánh thực chất hiện thực đầy khốc liệt từ những trận bom đạn cùng với sự mất mát, nơi mà một khi đã bước vào, con người ta có thể sẵn sàng hy sinh bất cứ lúc nào.
Phía sau một chiến trường đầy bom đạn ấy chính là sự hiện diện của những con người đầy phi thường nhưng lại rất thầm lặng. Họ đã ngày đêm thực hiện nhiệm vụ chăm sóc bí mật cho các chiến sĩ, lấy tổ ấm của mình làm nơi ẩn nấp của các đội công tác mỗi khi cần di chuyển đường xa. Và bà cố của tôi - một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng đã từng là một trong những người hùng thầm lặng như thế, cuộc đời bà gắn liền với những năm tháng hoạt động trong việc giúp đỡ cách mạng và bên cạnh đó là những nỗi đau hằn trong trái tim một người vợ, người mẹ khi phải chứng kiến sự hy sinh của chồng và con lúc hoạt động cho cách mạng.
Sự kiên cường trong những năm tháng giúp đỡ cách mạng …
Bà tên thật là Nguyễn Thị Tùng nhưng bà con hàng xóm, láng giềng hay gọi bà với một cái tên thân thương hơn là Mẹ Hườn. Bà và chồng cùng với những người con đã cùng nhau tham gia hoạt động cách mạng vào khoảng những năm sáu mươi của thế kỷ trước. Trong ngày tháng ấy, nhà của bà là địa chỉ tin cậy để các đội công tác đi đi về về, là nơi để họ nghỉ chân, trú ẩn trong các chuyến công tác xa. Đôi lần, các đội công tác xã vào đào hầm bí mật ở gần nhà, bà vẫn luôn chuẩn bị những món ăn cho họ lót dạ rồi mới để họ rời đi. Sự cẩn thận, chu đáo của bà chính là điều khiến mọi người luôn tin tưởng để gắn bó trong một khoảng thời gian dài suốt kháng chiến.
… đến nỗi đau của một người vợ, người mẹ chốn quê nhà
Gia đình bà có chồng và các con đang tham gia vào hoạt động cho cách mạng. Thời gian đó, nguy hiểm của địch vẫn luôn rình rập khắp nơi, và ngôi nhà của bà cũng không trở thành ngoại lệ. Khoảng năm 1967, nhà bà bị cháy rụi do xảy ra tập kích và chồng bà cũng hy sinh từ đấy. Hai người con của bà cũng đã lần lượt ra đi vì bị địch xả súng khi đang thực hiện nhiệm vụ công tác an ninh cho khu vực. Ông nội tôi - con trai út của bà cũng từng làm giao liên, vận chuyển thông tin đến các đội công tác khu vực, ông giãi bày: “Nhà hồi đó bát hương này chưa kịp lấy xuống đã đưa bát hương khác lên!”. Đấy ắt hẳn là một nỗi niềm vô cùng đau đớn của bà và gia đình khi nhớ đến sự hy sinh của những người mà mình yêu thương.
Nỗi niềm ngày hòa bình
Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, bà được nhà nước công nhận là Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng và được sống trong sự ấm no, đầy đủ hơn nơi phố thị với con cái. Dẫu vậy, trái tim bà vẫn luôn nhớ về những năm tháng gắn bó với tất cả những đau thương vui buồn này cứu nước chốn quê nhà. Bà cố đối với tôi quả thật là một chiến sĩ thầm lặng dù không trực tiếp cầm súng vào chiến trường nhưng bà đã cống hiến hết mình cho hoạt động cách mạng của đất nước.
Bà đã về với cõi hằng khoảng sáu năm trước, nhưng mỗi khi nhớ về bà, về những gì bà đã cống hiến cho những năm tháng khốc liệt của đất nước, trong tôi lại trào dâng một niềm tự hào sâu thẳm nơi trái tim. Chúng cũng gợi nên trong tôi một lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay đối với đất nước: sẵn sàng cống hiến hết mình khi Tổ quốc cần để thể hiện cho một tinh thần bền bỉ, cho truyền thống yêu nước không bao giờ lụi tàn trong trái tim mỗi một công dân Việt Nam.



