Cựu chiến binh

Ký ức về một thời “mưa bom bão đạn”

Ông Lập nhập ngũ năm 1966, khi vừa tròn 20 tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Trị - Thiên, tham gia các trận đánh quanh khu vực Khe Sanh. Đầu năm 1968, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ áp sát và tiến công các vị trí phòng thủ quanh sân bay Tà Khơn – căn cứ quan trọng của đối phương.

Quảng Trị04/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Theo lời ông kể, những ngày trước trận đánh, đơn vị phải hành quân xuyên rừng, mang theo đầy đủ vũ khí, lương thực. Địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là sự phát hiện của máy bay trinh sát. Ban ngày, họ phải ẩn mình dưới tán rừng rậm; ban đêm mới bí mật tiếp cận mục tiêu.

Khi chiến dịch bắt đầu, không khí chiến trường trở nên vô cùng căng thẳng. Pháo binh hai bên bắn dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Ông Lập cùng đồng đội được lệnh đào công sự, tiến từng bước để áp sát sân bay. Mỗi mét đất giành được đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và cả máu.

Ông nhớ rõ một đêm mưa lớn, đơn vị nhận lệnh tiến công vào một vị trí gần đường băng. Trời tối, bùn đất trơn trượt, tiếng pháo nổ dội vang khắp nơi. Khi vừa tiếp cận mục tiêu, họ bị hỏa lực mạnh từ đối phương chặn lại. Nhiều đồng đội ngã xuống, nhưng những người còn lại vẫn tiếp tục xung phong. Ông Lập bị sức ép của một quả pháo làm choáng váng, tai ù đi, nhưng vẫn cố gắng giữ vị trí và tiếp tục chiến đấu.

Trận đánh kéo dài nhiều giờ. Đến rạng sáng, đơn vị của ông cơ bản làm chủ được khu vực được giao. Khi nhìn lại, ông không khỏi nghẹn lòng khi nhiều đồng đội đã hy sinh ngay trên mảnh đất này. Họ là những người còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ chưa kịp thực hiện.

Sau những ngày chiến đấu ác liệt, ông Lập cùng đơn vị tiếp tục bám trụ, vừa chiến đấu vừa củng cố trận địa. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn: lương thực khan hiếm, nước uống phải chắt chiu, thương binh phải tự băng bó trong điều kiện hạn chế. Nhưng tinh thần chiến đấu của họ chưa bao giờ suy giảm.

Sau năm 1975, ông Lập xuất ngũ, trở về quê hương. Những vết thương chiến tranh vẫn còn đó, nhưng điều khiến ông day dứt nhất là ký ức về những đồng đội đã nằm lại Tà Khơn. Mỗi lần nhắc đến, ông luôn coi đó là một phần không thể tách rời của cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn