Ký ức về "Mùa khô năm 1969" và lằn ranh sinh tử
Mùa khô năm 1969 tại chiến trường Đường Văn (Campuchia) không chỉ có cái nắng cháy da thịt mà còn rực lửa bởi những trận oanh tạc tàn khốc. Đối với người lính trẻ Tống Như Hùng khi ấy, đó là khoảng thời gian thử thách lòng quả cảm và đức hy sinh đến tận cùng.
Lần ấy, đơn vị của ông đang thực hiện nhiệm vụ vận chuyển vũ khí và lương thực qua những cánh rừng già. Tiếng gầm rú của máy bay địch bất ngờ xé toạc bầu trời yên tĩnh. Một quả bom nổ ngay sát đội hình. Khói bụi mịt mù, đất đá văng tung tóe. Ông Hùng nhớ lại, cảm giác lúc đó không phải là sợ hãi mà là một sự trống rỗng đến lạ kỳ. Khi khói tan, ông nhận ra mình vẫn còn sống, nhưng một cảm giác tê dại chạy dọc cánh tay và vai.
"Tôi không thấy đau, chỉ thấy ướt," ông kể lại với đôi mắt xa xăm. Nhìn xuống, máu đã thấm đỏ lớp áo trấn thủ. Những vết thương từ mảnh bom găm sâu vào da thịt, máu chảy thành dòng. Trong giây phút cận kề cái chết ấy, ông không hề run sợ. Ông bình thản đến mức tự mình kiểm tra vết thương, rồi khi đồng đội lao đến ứng cứu, ông vẫn còn cố gắng dặn dò về số hàng hóa đang vận chuyển dở dang. Đó chính là bản lĩnh của thế hệ "thời hoa lửa" – coi cái chết nhẹ tựa lông hồng khi lý tưởng cứu nước luôn đặt lên trên hết.
Tại trạm cứu thương tiền phương, giữa những tiếng rên rỉ của đồng đội và mùi thuốc sát trùng nồng nặc, ông Hùng đã chứng kiến những khoảnh khắc bi tráng nhất. Vết thương của ông khá nặng, máu thấm qua bao lớp băng gạc, nhưng ông vẫn cảm thấy mình may mắn hơn bao nhiêu người ngã xuống. Ký ức về "màu máu" năm ấy không phải là nỗi ám ảnh, mà là minh chứng cho một thời đại mà mỗi giọt máu rơi xuống đều góp phần tưới mát cho nhành cây độc lập.



