Cựu chiến binh

Ký ức về mùa xuân lửa đạn năm 1968

Ký ức về mùa xuân lửa đạn năm 1968

Ninh Bình19/03/2026Đặng Thị Quý (giao hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi mùa hè oi ả, ông Sắm – một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi – ngồi trước hiên nhà, chậm rãi kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng chiến tranh.

Ông nói:

“Các cháu à, năm 1968 là một năm mà ông không bao giờ quên. Khi đó, ông còn rất trẻ, là một người lính tham gia Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968. Đó là thời điểm quân và dân ta đồng loạt tiến công vào nhiều thành phố và căn cứ lớn.

Những ngày giáp Tết, không khí trong đơn vị rất đặc biệt. Ai cũng nhớ nhà, nhớ cái Tết quê hương. Nhưng tất cả đều hiểu rằng nhiệm vụ phía trước rất quan trọng. Chúng tôi hành quân trong đêm tối, mang theo niềm tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình.

Đêm giao thừa năm ấy, khi pháo Tết của người dân vừa dứt, tiếng súng chiến đấu bắt đầu vang lên. Trận đánh diễn ra quyết liệt. Khói súng mù trời, tiếng đạn nổ dội vào những bức tường và con phố. Đồng đội của ông chiến đấu rất dũng cảm.

Có lúc tưởng chừng như không thể vượt qua được khó khăn, nhưng mỗi người lính đều động viên nhau: "Cố lên, vì Tổ quốc, vì nhân dân’" Chính tinh thần ấy đã giúp chúng tôi tiếp tục chiến đấu.”

Ông ngừng lại một chút, giọng chậm hơn:

“Trong trận chiến ấy, ông đã chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh. Họ còn rất trẻ, có người chưa kịp về thăm nhà lần cuối. Nhưng ai cũng tin rằng sự hy sinh ấy sẽ góp phần đem lại độc lập cho đất nước.”

Ông nhìn ra sân, nơi lũ cháu đang chơi đùa rồi mỉm cười:

“Giờ đây đất nước đã hòa bình. Khi nhớ lại năm 1968, ông không chỉ nhớ đến những ngày gian khổ, mà còn nhớ đến tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin mạnh mẽ vào ngày mai. Chính những điều đó đã giúp chúng ta đi đến thắng lợi cuối cùng.”

Chúng tôi im lặng lắng nghe, rồi một đứa khẽ hỏi:
“Ông ơi, ông có sợ không?”

Ông cười hiền:
“Có chứ, ai cũng biết sợ. Nhưng khi nghĩ đến Tổ quốc và đồng đội bên mình, người lính lại có thêm dũng khí để bước tiếp.”

Gió chiều thổi nhẹ qua hiên nhà. Câu chuyện của ông như nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng rất nhiều sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn