Ký ức về ngày 12/7 – Ngày giỗ chung của người lính Vị Xuyên
Ký ức về ngày 12/7 – Ngày giỗ chung của người lính Vị Xuyên
Đối với cựu chiến binh Phạm Văn Hựu, ngày 12 tháng 7 hàng năm không chỉ là một ngày kỷ niệm chiến dịch, mà đã trở thành "ngày giỗ chung" của biết bao đồng đội đã nằm lại tại các cao điểm 1509, 772, 685 và đặc biệt là 1030. Đây là khoảng thời gian mà nỗi nhớ và niềm tự hào luôn đan xen trong lòng ông.
Ngày 12 tháng 7 hàng năm đã trở thành một dấu mốc đau thương nhưng hào hùng trong tâm khảm của cựu chiến binh Phạm Văn Hựu. Sau khi trận đánh tại điểm cao 1030 tạm lắng vào trưa ngày 12/7/1984, một khung cảnh tang thương bao trùm lên toàn mặt trận. Ông Hựu cùng những người sống sót lặng lẽ thực hiện công việc đau xót nhất: đi tìm kiếm và thu gom thi hài đồng đội. Có những người lính trẻ nằm xuống khi tay vẫn còn giữ chặt báng súng, có người hy sinh khi lá thư viết dở cho mẹ vẫn còn nằm trong túi áo ngực. Nỗi đau ấy quá lớn lao, khiến những người lính can trường nhất cũng phải rơi lệ. Kể từ đó, ngày 12/7 trở thành "ngày giỗ chung" mà ông và các đồng đội cũ thường quy tụ về để thắp hương tưởng niệm. Họ cùng nhau ôn lại tên tuổi của những người đã ngã xuống, nhắc về những kỷ niệm buồn vui nơi chiến hào và cùng cầu nguyện cho linh hồn đồng đội được siêu thoát nơi núi rừng biên cương. Ông Hựu tâm sự rằng, dù thời gian có trôi đi bao nhiêu thập kỷ, nỗi ám ảnh về ngày hôm đó vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Việc duy trì ngày giỗ chung này không chỉ là để tưởng nhớ, mà còn là để những người còn sống tự nhắc nhở nhau phải sống tốt hơn, trách nhiệm hơn, thay cho cả phần của những người anh em đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Ký ức về ngày giỗ chung ấy luôn nhắc nhở ông Hựu về sự tàn khốc của chiến tranh. Qua đó, ông càng thêm trân trọng giá trị của sự bình yên và luôn đau đáu với tâm niệm phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh to lớn của những người đồng đội năm xưa.


