Ký ức về người anh hùng
Ở cái tuổi gần 60, ông Hà Thanh Bình (sinh năm 1968) vẫn giữ thói quen ngồi trước hiên nhà, nhấp chén trà nóng và nhìn ra con đường đất đỏ quen thuộc. Khuôn mặt sạm nắng và những nếp nhăn đuôi mắt của ông chất chứa những câu chuyện, mà câu chuyện lớn nhất, thiêng liêng nhất, luôn là về người anh cả của mình.

Ở cái tuổi gần 60, ông Hà Thanh Bình (sinh năm 1968) vẫn giữ thói quen ngồi trước hiên nhà, nhấp chén trà nóng và nhìn ra con đường đất đỏ quen thuộc. Khuôn mặt sạm nắng và những nếp nhăn đuôi mắt của ông chất chứa những câu chuyện, mà câu chuyện lớn nhất, thiêng liêng nhất, luôn là về người anh cả của mình.
Anh cả của ông Bình, liệt sĩ Hà Văn Ngọc (sinh năm 1952), lớn hơn ông Bình đến 16 tuổi. Khi ông Bình còn là một đứa trẻ mới biết đi, người anh cả đã là một thanh niên cường tráng, sôi nổi và mang trong mình bầu nhiệt huyết của cả thế hệ. Năm ấy, chiến trường Lào đang nóng bỏng, và theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh Ngọc lên đường nhập ngũ.
Ngày anh Ngọc chia tay gia đình, ông Bình được mẹ bế trên tay, chỉ biết tròn xoe mắt nhìn người anh trai mặc bộ quân phục xanh, đội mũ cối. Anh Ngọc quay lại, mỉm cười với đứa em út, đưa tay xoa nhẹ má ông Bình. Đó là lần cuối cùng ông Bình nhìn thấy anh mình bằng xương bằng thịt.
Mãi sau này, gia đình mới nhận được giấy báo tử. Anh Hà Văn Ngọc đã hy sinh anh dũng tại chiến trường Lào trong một trận đánh ác liệt. Cả Bản đều tiếc thương người con ưu tú. Nỗi đau ấy như một vết cắt sâu trong lòng người mẹ, người cha, và là một khoảng trống không gì lấp đầy được trong ký ức non nớt của ông Bình.
Ông Bình lớn lên, và ông hiểu rằng, mình không chỉ là con trai út của gia đình, mà còn là người duy nhất còn lại để kể lại câu chuyện của anh Ngọc cho các thế hệ sau.
Mỗi dịp Lễ, Tết, hay ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, ông Bình đều đến nghĩa trang thắp hương cho anh. Ông luôn kể với con cháu mình về anh Ngọc:
"Anh Ngọc của của ông, là một người tuyệt vời. Anh ấy đi chiến đấu không phải vì danh vọng, mà vì muốn mảnh đất Bản Tân này, mảnh đất Mường Lò Nghĩa Lộ này, được sống trong hòa bình, không phải nghe tiếng súng. Ngày anh đi, anh hứa sẽ về, nhưng anh đã chọn ở lại, trở thành một phần của non sông này."
Ông Bình giờ đây sống tại Bản Tân, nơi anh Ngọc sinh ra và lớn lên. Ngôi nhà cũ vẫn còn đó, và ông Bình là người "giữ lửa" cho ký ức về người anh hùng đã nằm lại trên đất bạn.
Ông luôn tâm niệm, cuộc sống bình yên ông đang có, tiếng cười của con cháu trong nhà, chính là thành quả của sự hy sinh vô giá ấy. Ông Bình đã già, nhưng câu chuyện về anh Ngọc mãi mãi là ngọn lửa thanh xuân, là niềm tự hào không bao giờ tắt của gia đình họ Hà tại Nghĩa Lộ.


