Ký Ức Về Người Anh Hùng Năm 1969
Tôi là Vì Văn Sai, sinh năm 1958, em gái của liệt sỹ Lường Văn Khó. Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, vậy mà mỗi lần nhắc đến anh, tim tôi vẫn nghẹn lại như những ngày đầu nghe tin dữ. Hôm nay, tôi kể lại câu chuyện của gia đình mình – câu chuyện về một người anh, một người chiến sĩ đã hi sinh trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Anh Lường Văn Khó sinh năm 1949, lớn hơn tôi gần một thập kỷ. Ngay từ nhỏ anh đã là niềm tự hào của cả nhà: chăm chỉ, điềm đạm, học đâu nhớ đó. Khi lớn lên, anh được kết nạp vào Đảng, và từ đó càng sống trách nhiệm, mẫu mực hơn. Tôi vẫn nhớ những buổi chiều anh dạy tôi tập viết chữ, dặn tôi phải biết thương người, biết sống tử tế, và quan trọng nhất là yêu quê hương mình.
Năm 1966, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh chống Mỹ, anh tình nguyện nhập ngũ. Ngày anh khoác ba lô lên đường, mẹ ôm anh thật lâu, nước mắt rơi ướt cả vai áo. Anh chỉ mỉm cười:
“Con đi vì Tổ quốc. Chừng nào đất nước độc lập, con mới tính chuyện trở về.”
Những năm sau đó, gia đình chỉ nhận được thư anh gửi về đôi ba lần. Lá thư nào anh cũng động viên mọi người ở nhà yên tâm, chăm chỉ làm nương rẫy, giữ gìn sức khỏe. Anh không kể nhiều về gian khổ, chỉ lấp lửng rằng “đơn vị đang làm nhiệm vụ ở nơi ác liệt, nhưng con trai bản ta không lùi bước”.
Rồi đến ngày 7 tháng 9 năm 1969, đơn vị báo tin anh hy sinh anh dũng trong khi làm nhiệm vụ chiến đấu. Tôi khi ấy mới hơn mười tuổi, chưa hiểu hết sự mất mát lớn lao, chỉ thấy mẹ ngã quỵ còn bố thì lặng người đi. Cả bản, cả xã bàng hoàng. Anh Khó – người con ưu tú, người đảng viên kiên trung – đã nằm lại nơi chiến trường khốc liệt, không kịp một lần trở về nhìn quê nhà.
Năm tháng qua đi, bố mẹ tôi cũng đã về với tổ tiên. Trách nhiệm thờ cúng liệt sỹ Lường Văn Khó được tôi gìn giữ cho đến hôm nay. Mỗi dịp giỗ anh, tôi lại thắp nén nhang, kể cho con cháu nghe về người anh hùng của gia đình mình – một người đã hiến trọn tuổi trẻ cho đất nước, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.
Đối với tôi, anh Khó không chỉ là anh trai, mà còn là ký ức đẹp nhất, thiêng liêng nhất của một thời hoa lửa. Dù anh đã nằm xuống từ rất lâu, nhưng tinh thần của anh – tinh thần của những người lính chống Mỹ cứu nước – vẫn sống mãi trong từng hơi thở của quê hương này.



