Ký ức về người anh hùng Phan Đình Giót và ngọn lửa Điện Biên năm ấy
Trong trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử tiêu diệt cứ điểm Him Lam ngày 13/3/1954, người chiến sĩ bộ binh Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm chấn động lịch sử. Dù bị thương rất nặng, ông vẫn kiên cường lê từng bước rớm máu, dùng lồng ngực thanh xuân của mình áp chặt vào lỗ châu mai để dập tắt hỏa lực địch, mở đường cho đồng đội xông lên giành chiến thắng. Hành động anh dũng ở tuổi 32 của ông đã trở thành một bức tượng đài bất tử về lòng yêu nước và ý chí quyết chiến quyết thắn

Suốt những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp cứu nước, người chiến sĩ bộ binh Phan Đình Giót (sinh năm 1922, nguyên quán tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh) đã đi qua biết bao trận đánh, nếm trải đủ mọi mùi vị của mưa bom bão đạn nhưng chưa một lần biết đến hai chữ chùn bước.
Với ông và những người đồng đội thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141 của Đại đoàn 312 năm ấy, nỗi đau đớn về thể xác từ những vết thương chưa bao giờ lấn át được lý tưởng cách mạng và niềm tin sắt đá vào ngày độc lập của dân tộc. Đó là thứ sức mạnh vô hình tinh khôi giúp họ vượt qua những mùa đông lạnh giá nơi núi rừng Tây Bắc và những chiến dịch khốc liệt nhất của cuộc đời binh nghiệp.
“Trong các trận đánh tại Hòa Bình hay Thượng Lào, anh Giót đã nhiều lần bị thương nặng. Có lần máu chảy ướt đẫm cả vạt áo chiến sĩ, nhưng cứ hễ thấy sức lực còn gắng gượng được là anh lại xung phong xin ở lại trận địa, quyết tâm bám trụ cùng anh em tiến công tiêu diệt giặc. Đến hơi thở cuối cùng, anh vẫn chỉ đau đáu một tâm nguyện làm sao giải phóng được quê hương.”
Nhớ lại những ngày đầu tham gia cách mạng, Phan Đình Giót vốn sinh ra trong một gia đình nghèo xơ xác, tuổi thơ phải đi ở đậu, làm thuê cuốc mướn cho địa chủ để lo miếng ăn qua ngày. Nỗi tủi nhục dưới ách áp bức phong kiến và thực dân đã sớm hun đúc trong lòng chàng trai trẻ Hà Tĩnh một ngọn lửa căm thù giặc sâu sắc. Ngay sau khi Cách mạng Tháng Tám thành công, anh lập tức hăng hái tham gia tự vệ địa phương, rồi đến năm 1950 chính thức lên đường nhập ngũ, mang theo trọn vẹn lý tưởng tuổi trẻ dâng hiến cho Tổ quốc.
Mùa xuân năm 1954, toàn quân ta dồn lực cho chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam ngày 13 tháng 3 năm 1954 là một thử thách sinh tử khốc liệt. Đại đội của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ làm mũi nhọn xung kích, bằng mọi giá phải dùng bộc phá mở cửa mở qua các lớp hàng rào dây kẽm gai dày đặc của địch.
Gian khổ, hiểm nguy luôn cận kề, nhưng niềm tin vào thắng lợi cuối cùng và tình yêu thương, đùm bọc của nhân dân chính là điểm tựa vững chắc nhất của các chiến sĩ. Khi pháo binh ta gầm vang báo hiệu trận đánh bắt đầu, Phan Đình Giót lúc ấy với cương vị Tiều đội phó đã dũng cảm ôm bộc phá lao lên, đánh liên tiếp hai quả, phá toang hai lớp hàng rào thép gai dọn đường cho đồng đội xông lên.
“Hỏa lực từ các lô cốt địch điên cuồng bắn trả dữ dội. Những đợt đạn cày xới mặt đất khiến phân đội xung kích của ta bị chặn lại trước tiền duyên, nhiều đồng chí hy sinh. Trong lúc ác liệt ấy, Phan Đình Giót đã bị thương rất nặng ở đùi và vai, máu chảy loang lổ cả ngực áo. Nhưng ánh mắt anh lúc đó chỉ có một quyết tâm duy nhất: Phải dập tắt hỏa lực địch để anh em tiến lên.”
Bất chấp những vết thương đau đớn tột cùng, người chiến sĩ kiên cường ấy vẫn lê từng bước rớm máu trên mặt đất đầy bùn và thuốc súng, lợi dụng từng góc khuất để tiếp cận lô cốt số 3 của địch. Khẩu hỏa lực từ lỗ châu mai này đang khạc lửa liên hồi, cản bước tiến của toàn đơn vị. Anh bắn hết băng đạn tiểu liên cuối cùng, ném quả lựu đạn che khuất tầm nhìn địch, nhưng hỏa lực giặc chỉ im bặt vài giây rồi lại tiếp tục điên cuồng nhả đạn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi nghĩ đến xương máu của đồng đội đang ngã xuống, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm chấn động lịch sử: Anh nhoài người lên, dùng chính lồng ngực thanh xuân rực lửa của mình áp chặt vào lỗ châu mai của giặc.
KHOẢNH KHẮC ANH HÙNG BẤT TỬ
Hỏa lực địch bị dập tắt hoàn toàn trong lồng ngực của người anh hùng Phan Đình Giót. Chớp thời cơ ngàn năm có một, toàn đơn vị đồng loạt xông lên như triều dâng thác đổ, tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam, mở màn thắng lợi cho chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Phan Đình Giót ngã xuống khi vừa tròn 32 tuổi, máu của anh đã hòa vào lòng đất mẹ Điện Biên. Ngày nay, dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, dáng đứng anh hùng lấp lỗ châu mai của anh vẫn luôn là bức tượng đài bất tử, là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước vô bờ bến cho các thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau tiếp bước noi theo.



