Bài viết

KÝ ỨC VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ ẤY – CHUYỆN KỂ CỦA ÔNG NGOẠI

Tây Ninh10/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của thời gian, có những ký ức sẽ phai mờ, nhưng cũng có những trang sử được viết bằng máu và nước mắt sẽ mãi trường tồn. Với thế hệ học sinh chúng em hôm nay, chiến tranh chỉ còn là những trang sách giáo khoa hay những thước phim tư liệu. Thế nhưng, qua những lời kể trầm ngâm của ông ngoại tôi – một người lính trở về từ khói lửa – những năm tháng ấy hiện lên chân thực, bi tráng và đầy xúc động.

Mỗi khi hè về, được ngồi dưới gốc nhãn già trước sân nhà ngoại, tôi lại được nghe ông kể về thời thanh xuân “hoa lửa”. Ông ngoại tôi nhập ngũ khi vừa bước sang tuổi mười tám, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Với lòng nhiệt huyết cách mạng và tình yêu quê hương cháy bỏng, ông cùng bao bạn bè đồng trang lứa đã gác lại bút nghiên, rời xa lũy tre làng để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Ông thường bảo: "Thời của ngoại, đi chiến đấu không ai nghĩ đến việc mình có trở về hay không, chỉ nghĩ làm sao để đất nước được độc lập, để các cháu sau này không còn phải nghe tiếng bom rơi".

(hình ảnh tư liệu minh họa cho các thanh niên xung phong thời bấy giờ.)

Câu chuyện khiến tôi nhớ nhất là về những ngày ông chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ gian khổ. Khi ấy, đơn vị của ông phải đối mặt với muôn vàn khó khăn: thiếu lương thực, thuốc men, và đặc biệt là những cơn sốt rét rừng hành hạ. Nhưng chính trong gian lao, tình đồng chí lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Ông ngoại kể về chú Ba – người đồng đội thân nhất của ông. Chú Ba quê ở miền Tây, tánh tình hào sảng, hay cười và có giọng hò rất ngọt. Đêm đêm, giữa rừng sâu tĩnh mịch, chú lại hò cho cả tiểu đội nghe để vơi đi nỗi nhớ nhà. Thế nhưng, trong một trận càn ác liệt của quân thù vào năm 1970, chú Ba đã vĩnh viễn nằm lại. Ông ngoại kể, lúc đó chú bị thương rất nặng nhưng vẫn cố nắm chặt tay ông, hơi thở yếu ớt bảo: "Hết giặc, anh nhớ về quê em, thăm mẹ em giùm em nha...".

Lời hứa ấy đã theo ông ngoại suốt những năm tháng còn lại của cuộc chiến và cả khi hòa bình lập lại. Mỗi lần kể đến đây, đôi mắt ông lại nhòe đi, đôi bàn tay gầy guộc run run vì xúc động. Những giọt nước mắt của một người lính già đã từng đi qua mưa bom bão đạn khiến tôi hiểu rằng, sự hy sinh của thế hệ đi trước là vô cùng to lớn. Những người anh hùng không chỉ là những người có tên trên bảng vàng, mà còn là những người lính bình dị đã ngã xuống, hòa mình vào lòng đất mẹ khi mái đầu còn xanh.

Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng thanh xuân, bằng xương máu và bằng cả những nỗi đau chia cắt của hàng triệu gia đình Việt Nam. Nhìn vào những vết sẹo trên vai ông ngoại mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, tôi càng thêm trân trọng giá trị của sự tự do.

Là một học sinh lớp 10A4 trường THCS & THPT Hậu Thạnh Đông, tôi hiểu rằng mình đang được sống trong một thời đại may mắn. Câu chuyện của ông ngoại không chỉ là một bài học lịch sử, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho tôi về lòng biết ơn và trách nhiệm. Chúng em thế hệ trẻ hôm nay cần phải học tập thật tốt, không ngừng rèn luyện bản thân để xứng đáng với sự hy sinh của ông ngoại và các thế hệ cha anh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng "câu chuyện thời hoa lửa" của ông ngoại sẽ mãi là hành trang quý giá trong tâm trí tôi. Nó nhắc nhở tôi rằng: Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, để màu hoa lửa năm xưa mãi mãi là màu đỏ của niềm tự hào và khát vọng xây dựng quê hương Việt Nam ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ ẤY – CHUYỆN KỂ CỦA ÔNG NGOẠI | Câu chuyện thời hoa lửa