“Ký ức về người Chủ tịch Hai Lê trong lòng dân Tân An”
“Ký ức về người Chủ tịch Hai Lê trong lòng dân Tân An”
Ông Nguyễn Văn Ba là người dân quê ở vùng Tân An, những năm kháng chiến chống Pháp, cuộc sống lam lũ mà lòng người thì lúc nào cũng sục sôi. Trong ký ức của ông, người mà ông không bao giờ quên chính là đồng chí Lê Văn Tưởng- Chủ tịch Uỷ ban kháng chiến tỉnh Tân An.
Hồi đó, người dân quen gọi ông là Hai Lê. Ông quê ở làng Thạnh Lợi, quận Thủ Thừa, tỉnh Tân An – người cùng vùng nên bà con ai cũng thấy gần gũi. Lần đầu ông gặp ông là vào một buổi chiều muộn, khi ông đang gánh lúa về. Ông mặc bộ đồ bà ba sẫm màu, chân đi đất, nhìn chẳng khác gì một nông dân bình thường. Nhưng ánh mắt thì sáng và giọng nói thì chắc nịch. Ông hỏi ông:
“Chú em có sẵn lòng giúp cách mạng không?”
Ông lúc đó cũng chỉ là một người dân nghèo, nhưng nghe ông 2 Lê nói, không hiểu sao trong lòng thấy tin tưởng lắm. Từ đó, ông bắt đầu tham gia tiếp tế lương thực, đưa tin cho cán bộ.
Có những đêm trời tối đen như mực, ông theo ông đi vận động bà con. Ông không bao giờ đứng xa chỉ đạo, mà luôn đi đầu. Ông vào từng nhà, nói chuyện giản dị: “Kháng chiến là việc của dân mình, mình không lo thì ai lo?”
Bà con nghe vậy ai cũng gật đầu. Có người còn giấu gạo, giấu muối dành cho bộ đội. Ông thấy rõ, ông không chỉ lãnh đạo bằng mệnh lệnh, mà bằng tấm lòng.
Có lần, địch càn vào làng rất gắt. Chúng lùng sục từng nhà. Ông và mấy anh em hoảng lắm, định bỏ chạy. Nhưng ông Hai Lê vẫn bình tĩnh, nói nhỏ:
“Càng lúc này càng phải vững. Hoảng là hỏng hết.”
Ông nhanh chóng sắp xếp cho chúng ông tản ra, người thì giấu tài liệu, người dẫn đường cho bộ đội rút lui. Nhờ vậy mà không ai bị bắt, tài liệu cũng an toàn. Lúc đó ông mới hiểu, người làm lãnh đạo không chỉ cần gan dạ mà còn phải rất sáng suốt.
Điều ông nhớ nhất là sự giản dị của ông. Dù là Chủ tịch Ủy ban kháng chiến Tân An, ông vẫn ăn uống như mọi người, ngủ trên chõng tre, có gì ăn nấy. Ông hay nói: “Cán bộ mà xa dân thì làm sao dân tin.”
Những lời đó, đến giờ ông vẫn còn nhớ như in.
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh cũng lùi xa, nhưng mỗi lần nhắc lại, ông vẫn thấy như ông còn đâu đây – dáng người gầy gò, bước đi nhanh nhẹn trên con đường làng đất đỏ.
Với ông, đồng chí Lê Văn Tưởng, hay Hai Lê, không chỉ là một vị lãnh đạo, mà là người đã thắp lên trong lòng chúng ông niềm tin vào cách mạng. Và chính niềm tin ấy đã giúp chúng ông đi qua những tháng ngày gian khổ nhất.



