Bài viết

Ký ức về người con gái Đất Đỏ

Đà Nẵng24/04/2026Trần Hồng Xuân Mai (Đoàn trường THPT Thái Phiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1945, sau khi quân Pháp tái chiếm vùng Đất Đỏ, một đóa hoa đã nở rộ với một lí tưởng cao đẹp, đóa hoa đó là chị Võ Thị Sáu. Năm ấy các anh trai của chị Sáu đã thoát li gia đình, hoạt động kháng chiến cho phong trào Việt Minh. Chị đã bỏ dở việc học, ở nhà giúp mẹ cha kiếm sống và bí mật tiếp tế cho các anh đang công tác trong Chi đội Giải phóng quân của tỉnh Bà Rịa.

Lúc 14 tuổi, chị theo anh trai vào khu kháng chiến, và trở thành liên lạc viên của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Đến tháng 7 năm 1948, công an Đất Đỏ được giao một nhiệm vụ hết sức gian nan, nguy hiểm, đó là phá cuộc mít tinh kỉ niệm Quốc khánh Pháp, chị Sáu dũng cảm chủ động xin được trực tiếp đánh trận này. Chị nhận lựu đạn, giấu vào góc chợ gần khán đài từ nửa đêm. Sáng hôm đó, địch lùa người dân vào sân, khi xe của tỉnh trưởng tới, chị tung lựu đạn về phía khán đài, uy hiếp giải tán mít tinh.

Tuy nhiên, trong một chuyến công tác tại Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu đã bị quân Pháp bắt được. Trong hơn một tháng bị giam tại nhà tù Đất Đỏ, dù bị giặc tra tấn dã man, chị vẫn giữ vững niềm tin, không khai báo, giữ trọn vẹn sự trung thành với cách mạng.

Những ngày trên chiếc tàu thủy nhỏ chở tù ra Côn Đảo, chị Sáu vẫn hằng ngày hay hát say sưa những bài hát cách mạng mà chị yêu thích mặc cho tình thế trắc trở chị đang phải đối mặt. Một hôm, bọn cai tù mang còng tới và xiềng chân chị vào một thanh sắt nặng và bắt chị ngồi yên một chỗ, mọi việc ăn uống tắm rửa đều phải làm ở chỗ còng. Chị Sáu không mảy may để ý vẫn tiếp tục hát.

Một hôm, chị ngỏ ý muốn được chị Cẩm, một tù nhân chung phòng giam, dạy cho học. Chị Cẩm đã dạy chị Sáu học toán học văn và cả chính trị, chị Sáu học rất chăm, các chị khác lấy làm lạ và hỏi: "Tại sao Sáu học chăm thế?". Chị Sáu cười và nói luôn một hơi: "Bởi còn sống một giây phút nào là còn phục vụ cách mạng. Muốn phục vụ tốt thì phải học tập tốt. Bác Hồ dạy rằng phải học mãi, học đến trọn đời để công tác ngày một tốt hơn."

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, địch đưa chị đi xử bắn. Đối mặt cái chết, điều khiến người con gái Đất Đỏ ân hận nhất là chưa diệt hết bọn thực dân và tay sai cướp nước. Chuyện kể rằng, khi ra đến pháp trường, chị kiên quyết không quỳ xuống, yêu cầu không bịt mắt, chị khảng khái nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người. Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Tiếng súng nổ vang, chị Sáu ra đi khi chỉ mới mười bảy tuổi.

Đất nước giờ đây đã hoàn toàn độc lập. Những nén hương thơm cùng với những bó hoa tươi được đặt lên bia mộ của chị Võ Thị Sáu cùng hàng vạn các an hùng liệt sĩ đã anh dũng hi sinh cả tuổi thanh xuân vì một tương lai hòa bình, đẹp đẽ cho Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn