Anh hùng Lực lượng vũ trang

KÝ ỨC VỀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ NGỌN LỬA AN GIANG ANH HÙNG

An Giang06/07/2026Dương Phú Hiệp 12A4 (Xã Đoàn Tri Tôn - THPT Nguyễn Trung Trực 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC VỀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ NGỌN LỬA AN GIANG ANH HÙNG
KÝ ỨC VỀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ NGỌN LỬA AN GIANG ANH HÙNG

Bài viết tham gia cuộc thi / phong trào: "Những câu chuyện thời hoa lửa"

Nhân vật khai thác: Bác Lê Văn Hai (Cựu chiến binh vùng bảy núi Tri Tôn, An Giang)

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời oanh liệt, "thời hoa lửa" đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm khảm của những người con đất Việt. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Tri Tôn, An Giang giàu truyền thống cách mạng, thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay được thừa hưởng nền độc lập, tự do trong hòa bình. Để thấu hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ "hòa bình", tôi đã có cơ hội được gặp gỡ và trò chuyện cùng bác Lê Văn Hai , một cựu chiến binh từng trực tiếp chiến đấu tại vùng Bảy Núi linh thiêng trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bác chính là một "nhân chứng lịch sử" sống động, truyền ngọn lửa kiên cường cho thế hệ thanh niên hôm nay.

Bác Hai năm nay đã bước sang tuổi ngoài 70, mái tóc đã bạc phơ và trên mình mang nhiều vết thương của bom đạn, nhưng ánh mắt bác vẫn ngời sáng khi kể về những năm tháng thanh xuân cống hiến cho Tổ quốc. Nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, bác cùng bạn bè đồng trang lứa gác lại bút nghiên, hoài bão cá nhân để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt. Bác chia sẻ: "Ngày đó, thanh niên tụi bác đi lính không nghĩ gì đến bản thân đâu, chỉ có một ý chí duy nhất là giải phóng quê hương, đất nước. Gian khổ, đói khát, bom đạn bủa vây mỗi ngày nhưng tinh thần lúc nào cũng phơi phới".

Vùng đất Tri Tôn, đặc biệt là khu vực đồi Tức Dụp – ngọn đồi được mệnh danh là "2 triệu đô la" bởi khối lượng bom đạn khổng lồ mà kẻ thù đã trút xuống – chính là nơi ghi dấu những trận đánh oanh liệt mà bác Hùng tham gia. Bác kể về những ngày tháng bám trụ trong hang đá, kiên cường chống trả các đợt càn quét quy mô lớn của địch. Điều kiện chiến đấu vô cùng khắc nghiệt, thiếu thốn từ lương thực đến nước uống, có những lúc các chiến sĩ phải nhường nhau từng hớp nước vách đá, từng củ khoai bẻ đôi. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng, bền chặt hơn bao giờ hết.

Trận đánh khiến bác nhớ nhất là vào đêm cuối năm 1968, khi đơn vị bị bao vây cô lập. Giữa lằn ranh sinh tử, người đội trưởng đã hy sinh thân mình để thu hút hỏa lực địch, mở đường máu cho đồng đội rút lui an toàn. Giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen vì sương gió của bác khi nhắc về người anh, người đồng đội cũ: "Anh ấy ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp có người yêu, chưa kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Sự hy sinh đó nhắc nhở bác phải sống tiếp thật xứng đáng cho cả phần của những người đã nằm lại".

Chiến tranh kết thúc, bác Hai trở về với đời thường với tỷ lệ thương tật trên cơ thể, nhưng tinh thần "Bộ đội Cụ Hồ" trong bác chưa bao giờ tắt. Bác tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ và giúp đỡ các gia đình thương binh liệt sĩ gặp khó khăn. Ngọn lửa của lòng yêu nước, ý chí tự lực tự cường từ thời hoa lửa ấy vẫn đang được bác tiếp tục thắp sáng và lan tỏa.

Lắng nghe câu chuyện của bác Lê Văn Hai , thế hệ đoàn viên học sinh trường THPT Nguyễn Trung Trực 2 chúng tôi không khỏi xúc động và tự hào. Câu chuyện của bác chính là minh chứng sống động cho truyền thống anh hùng của dân tộc. Nhận thức được trách nhiệm của mình, chúng tôi tự hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động phong trào đoàn trường, sẵn sàng cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương Tri Tôn ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh vô bờ bến của các thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn