KÝ ỨC VỀ NGƯỜI MẸ "GIỮ LỬA" TRƯỚC CÁCH MẠNG THÁNG TÁM
Ngược dòng thời gian về những năm 1940, khi thực dân Pháp lùng sục gắt gao, mỗi tấc đất quê hương đều bị kẻ thù canh giữ. Những ngày ấy, ngôi nhà nhỏ của mẹ Tải đã trở thành một "địa chỉ đỏ" bí mật. Mẹ không quản ngại hiểm nguy, âm thầm cùng gia đình đào hầm, nuôi giấu cán bộ ngay trong gian bếp của mình. Những buổi đi chợ hay đi làm đồng của mẹ thực chất là những chuyến giao liên đầy mưu trí, mang theo tài liệu mật và tiếp tế lương thực cho tổ chức Việt Minh.
MẸ LÊ THỊ TẢI – KÝ ỨC VỀ NGƯỜI MẸ "GIỮ LỬA" TRƯỚC CÁCH MẠNG THÁNG TÁM
Trong những năm tháng phong trào cách mạng còn hoạt động bí mật đầy gian khổ trước năm 1945, khi tiếng súng của thực dân Pháp vẫn còn là nỗi ám ảnh đối với xóm làng, nhiều người con của quê hương An Giang đã thầm lặng cống hiến cả cuộc đời để bảo vệ mạch máu của Đảng. Giữa lớp lớp những câu chuyện về lòng quả cảm, có một nhân chứng mà cuộc đời đã trở thành huyền thoại – đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Tải, người phụ nữ kiên trung đã trực tiếp tham gia giúp đỡ cách mạng từ những ngày tiền khởi nghĩa sục sôi.
Ngược dòng thời gian về những năm 1940, khi thực dân Pháp lùng sục gắt gao, mỗi tấc đất quê hương đều bị kẻ thù canh giữ. Những ngày ấy, ngôi nhà nhỏ của mẹ Tải đã trở thành một "địa chỉ đỏ" bí mật. Mẹ không quản ngại hiểm nguy, âm thầm cùng gia đình đào hầm, nuôi giấu cán bộ ngay trong gian bếp của mình. Những buổi đi chợ hay đi làm đồng của mẹ thực chất là những chuyến giao liên đầy mưu trí, mang theo tài liệu mật và tiếp tế lương thực cho tổ chức Việt Minh.
Có một câu chuyện mà sau này người dân vẫn thường kể lại: Vào một đêm mưa tầm tã cuối năm 1944, khi bọn lính ập vào khám xét bất ngờ, mẹ Tải vẫn thản nhiên ngồi bên bếp lửa sàng gạo. Dưới chân mẹ lúc đó chính là miệng hầm bí mật nơi các chiến sĩ đang nín thở trú ẩn. Với sự bình tĩnh lạ kỳ, mẹ khéo léo dùng lời lẽ đối đáp để đánh lạc hướng kẻ thù, bảo vệ an toàn cho mạch máu cách mạng. Tiếng sàng gạo thản nhiên giữa đêm khuya ấy không chỉ là âm thanh sinh hoạt đời thường, mà còn là lời khẳng định bản lĩnh thép của người mẹ Nam Bộ trước kẻ thù xâm lược.
Nhìn lại hành trình của mẹ Lê Thị Tải, chúng ta thấy hiện lên hình ảnh một "hậu phương" vĩ đại. Việc biến ngôi nhà mình thành nơi nương náu cho cán bộ trong giai đoạn tiền khởi nghĩa là một quyết định sinh tử, đòi hỏi một lòng yêu nước nồng nàn và ý chí kiên định. Mẹ không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng sự hy sinh của mẹ lại mang sức mạnh vô hình vô cùng to lớn. Ở mẹ hội tụ đầy đủ phẩm chất "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Chính những người mẹ như mẹ Tải đã tạo nên nền tảng vững chắc để phong trào cách mạng địa phương giữ vững lực lượng, góp phần vào thắng lợi vẻ vang của cuộc Tổng khởi nghĩa tháng Tám năm 1945, đưa dân tộc thoát khỏi xiềng xích nô lệ.
Trở về đời thường sau những năm tháng khói lửa, dù mái tóc đã điểm sương, mẹ vẫn luôn nhắc nhở con cháu rằng: “Hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao máu xương, nên phải biết trân trọng, gìn giữ và sống sao cho xứng đáng với thế hệ cha anh đi trước.” Giờ đây, khi hòa bình đã lập lại từ lâu, nhưng ký ức về những đêm canh gác dưới mưa, những buổi sáng tiếp tế thầm lặng vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim của người mẹ ấy – người đã dành cả tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.
Những câu chuyện của mẹ, của lớp người đi trước, chính là bài học sống động về lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Đó cũng là hành trang quý báu để thế hệ trẻ xã Tân Hòa hôm nay tiếp nối truyền thống, ra sức học tập, lao động và cống hiến, góp phần xây dựng quê hương An Giang ngày càng giàu đẹp, văn minh.


