Ký ức về người thương binh bảo vệ những nhịp cầu
Trong những năm tháng khói lửa của dân tộc, biết bao con người đã âm thầm cống hiến, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số đó, hình ảnh những người thương binh đã từng tham gia bảo vệ các cây cầu trọng yếu như cầu Vô Lăng, cầu Bến Thủy và cầu Cấm vào năm 1965 luôn khiến chúng ta xúc động và biết ơn sâu sắc - đó là bác Hồ Ngọc Thông sinh năm 1943 tại thôn Hợp Công xã Quỳnh Anh
Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, các tuyến giao thông huyết mạch trở thành mục tiêu đánh phá của kẻ thù. Khi ấy, bác – một chàng thanh niên còn rất trẻ – đã xung phong lên đường làm nhiệm vụ. Bác được phân công tham gia bảo vệ các cây cầu quan trọng, nơi giữ vai trò vận chuyển lương thực, vũ khí và chi viện cho chiến trường miền Nam.
Những ngày làm nhiệm vụ tại cầu Vô Lăng, cầu Bến Thủy và cầu Cấm là chuỗi ngày đầy gian khổ và hiểm nguy. Máy bay địch liên tục ném bom, bắn phá, khói lửa mịt mù. Nhưng bác và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, ngày đêm canh gác, sửa chữa cầu đường, đảm bảo giao thông thông suốt. Có những đêm không ngủ, bác cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa khắc phục hậu quả bom đạn ngay trong mưa bom bão đạn.
Trong một trận đánh ác liệt, bác đã bị thương nặng khi đang cùng đồng đội cứu cầu. Dù đau đớn, bác vẫn không rời vị trí cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành. Vết thương ấy đã để lại di chứng suốt đời, khiến bác trở thành một thương binh. Nhưng điều đáng quý là bác chưa bao giờ than phiền hay hối tiếc. Đối với bác, được cống hiến cho Tổ quốc là niềm vinh dự lớn lao.
Sau chiến tranh, trở về cuộc sống đời thường, bác tiếp tục phát huy phẩm chất của người lính. Bác luôn gương mẫu, chăm chỉ lao động, tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương và là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Dù mang trên mình thương tật, bác vẫn sống lạc quan, yêu đời và luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng hòa bình hôm nay.
Câu chuyện về bác khiến chúng ta vô cùng xúc động. Em hiểu rằng, để có được cuộc sống yên bình như hôm nay, biết bao người đã hy sinh xương máu. Chúng em – thế hệ học sinh – cần phải biết ơn, kính trọng và cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.
Xin được gửi lời tri ân sâu sắc tới bác thương binh nói riêng và tất cả các anh hùng, liệt sĩ, thương binh nói chung. Các bác mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.


