KÝ ỨC VỀ NGUYỄN BÁ CHƯNG
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng bom đạn trên đất Quảng Bình vẫn còn nguyên vẹn trong lòng người dân. Ba Trại – Thọ Lộc, nơi từng là “túi bom”, nay đã khoác lên mình màu xanh của rừng thông, của những con đường nhựa rộng mở. Thế nhưng, dưới lớp áo bình yên ấy là ký ức không thể phai mờ về sự hy sinh của người chiến sĩ CSGT Nguyễn Bá Chưng.
Đêm 30 Tết Mậu Thân 1968, trong khi nhân dân cả nước chờ đón năm mới, Ba Trại – Thọ Lộc chìm trong lửa đạn. Nguyễn Bá Chưng và đồng đội nhận nhiệm vụ bảo vệ đoàn xe chở học sinh sơ tán – nhiệm vụ liên quan trực tiếp đến sinh mạng của 141 em nhỏ. Trước bom đạn kẻ thù, anh không lùi bước.
Hình ảnh người chiến sĩ trẻ bồng bế các cháu học sinh, lao ra mặt đường giữa mưa bom để cứu xe, giữ tuyến, đã trở thành ký ức thiêng liêng của Ba Trại. Anh hy sinh, nhưng các cháu được sống, được học tập trong hòa bình – đó chính là ý nghĩa cao đẹp nhất của sự hy sinh.
Hôm nay trở lại Ba Trại – Thọ Lộc, không còn hố bom, không còn khói lửa, nhưng người dân nơi đây vẫn kể cho thế hệ trẻ nghe câu chuyện về Nguyễn Bá Chưng như kể về một người thân ruột thịt. Anh đã hóa thân vào con đường, vào màu xanh yên bình của quê hương.



