KÝ ỨC VỀ NHỮNG CHUYẾN XE ĐÊM TRÊN CUNG ĐƯỜNG ĐẸP NHẤT TRẦN GIAN
KÝ ỨC VỀ NHỮNG CHUYẾN XE ĐÊM TRÊN CUNG ĐƯỜNG ĐẸP NHẤT TRẦN GIAN
KÝ ỨC VỀ NHỮNG CHUYẾN XE ĐÊM TRÊN CUNG ĐƯỜNG ĐẸP NHẤT TRẦN GIAN
Lời kể của cựu tài xế Trường Sơn Nguyễn Tiến Lực (Tiểu đoàn 52, Binh trạm 14)Người ta thường gọi cung đường Trường Sơn là "con đường máu", nhưng với những người lính lái xe chúng tôi ngày ấy, đó là cung đường đẹp nhất, lãng mạn nhất trần gian—nơi tuổi trẻ được thử thách bằng ý chí sắt đá và lòng dũng cảm vô bờ bến. Tôi lái chiếc xe tải Zil-130, nhận nhiệm vụ chở đạn dược từ Quảng Bình vượt đèo Ka Tốc vào chiến trường miền Nam.Nguyên tắc của lính lái xe Trường Sơn là "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng". Để tránh máy bay oanh tạc, chúng tôi phải tắt đèn pha, chỉ bật chiếc "đèn gầm" nhỏ xíu bằng cái chén, chếch xuống đất để nhìn rõ vết bánh xe phía trước. Trong màn đêm đen kịt của rừng già, xung quanh đầy rẫy hố bom và cây đổ, chiếc xe lao đi như một bóng ma thầm lặng. Nhiều lúc mệt mỏi, buồn ngủ đến mức phải sát ớt vào mắt cho cay xè để giữ tỉnh táo, vì chỉ cần một giây lơ là, cả xe và người có thể lao xuống vực sâu bất cứ lúc nào.Tôi không bao giờ quên đêm vượt trọng điểm Cua chữ A năm 1971. Máy bay Mỹ thả pháo sáng rực trời, bom nổ như cơm bữa. Kính chắn gió của xe bị vỡ nát do áp lực bom, gió rừng tràn vào buốt lạnh. Một quả bom nổ sát mép đường hất văng chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên, bánh trước treo lơ lửng trên vực thẳm. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi bình tĩnh về số thấp, đạp mạnh ga, chiếc xe gầm lên một tiếng rồi chồm lên mặt đường, vượt qua bẫy tử thần trong gang tấc.Sau những chuyến bay đêm nghẹt thở ấy, khi xe về đến bãi giấu quân một cách an toàn dưới vòm lá ngụy trang, chúng tôi lại nhảy xuống, ôm lấy nhau cười ha hả, mặt mày nhem nhuốc khói than nhưng ánh mắt rực lửa hy vọng. Chiếc xe Zil-130 chi chít vết mảnh bom chính là người bạn chiến đấu thân thiết, cùng chúng tôi viết nên huyền thoại về những con người gan vàng dạ ngọc trên con đường mang tên Bác vĩ đại.



