Cựu chiến binh

Ký ức về những chuyến xe “không kính”

Bài viết ghi lại những hồi ức chân thực của bác Nguyễn Văn Bình về những năm tháng lái xe vận tải trên đường Trường Sơn máu lửa. Qua đó, thể hiện tinh thần "thép" của thế hệ cha anh và trách nhiệm của sinh viên kỹ thuật trong công cuộc xây dựng đất nước hôm nay

Thái Nguyên11/04/2026Hoàng Đăng Chính. (Khoa Cơ khí - Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong nhịp sống hối hả của một sinh viên ngành Cơ khí, đôi khi chúng ta mải mê với những bản vẽ kỹ thuật, những thông số máy móc khô khan mà quên mất rằng, để có được sự bình yên ngồi trên giảng đường hôm nay, đã từng có một thế hệ gác lại bút nghiên để cầm súng lên đường. Nhân dịp triển khai đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi đã có cơ hội được trò chuyện cùng bác Nguyễn Văn Bình – một người lính già đã dành cả tuổi thanh xuân trên những cung đường huyền thoại của dãy Trường Sơn hùng vĩ.

Ký ức về những chuyến xe “không kính”

Gặp bác vào một buổi chiều cuối tuần, ấn tượng đầu tiên của tôi về người cựu chiến binh tuổi ngoài 70 là đôi mắt vẫn sáng quắc và phong thái hào sảng của người lính cụ Hồ. Bác kể, năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người, bác tình nguyện nhập ngũ. Đơn vị của bác thuộc Trung đoàn vận tải đường bộ, nhiệm vụ chính là lái xe vận chuyển lương thực, vũ khí từ hậu phương miền Bắc chi viện cho tiền tuyến miền Nam.

"Thời đó, mỗi chuyến xe đi là một lần đối mặt với tử thần," bác Bình bồi hồi nhớ lại. Những cung đường Trường Sơn không chỉ hiểm trở bởi vực sâu, đèo cao mà còn bởi sự đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ. Những trận mưa bom, bão đạn đổ xuống không ngớt. Bác kể về những đêm lái xe không đèn để tránh bị phát hiện, về những lần xe hỏng giữa rừng già phải tự tay mày mò sửa chữa trong bóng tối dưới sự hỗ trợ của đồng đội. Tinh thần "xe chưa qua, nhà không tiếc" hay "yêu xe như con, quý xăng như máu" không chỉ là khẩu hiệu, mà là đức tin sống còn của mỗi người lính lúc bấy giờ.

Nụ cười trong gian khó

Dù đối mặt với lằn ranh sinh tử, nhưng trong câu chuyện của bác, tôi không chỉ thấy nỗi đau mà còn thấy cả sự lạc quan đến kỳ lạ. Đó là những bữa cơm vội bên suối, là những câu hò điệu hát vang lên giữa tiếng bom rền để át đi sự khốc liệt. Bác kể về tình đồng chí thân thiết như anh em ruột thịt: "Có những lúc chia nhau mẩu lương khô cuối cùng, hay nhường nhau chiếc võng khô ráo khi cơn mưa rừng chợt đến. Chính tình cảm đó là sức mạnh lớn nhất giúp chúng ta vượt qua tất cả."

Chi tiết khiến tôi xúc động nhất là khi bác kể về chiếc radio cũ kỹ – "người bạn đường" duy nhất trên cabin xe. Qua đó, các bác nghe tin tức chiến thắng từ các mặt trận, nghe giọng nói của Bác Hồ và những bài hát quê hương. Nó là sợi dây liên kết giữa tiền tuyến và hậu phương, là nguồn động viên tinh thần vô giá giữa rừng sâu núi thẳm.

Sức trẻ Cơ khí và trách nhiệm tiếp nối

Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi – một sinh viên Khoa Cơ khí – bỗng thấy mình nhỏ bé nhưng cũng đầy tự hào. Những kiến thức kỹ thuật mà tôi đang học hôm nay, thực chất cũng chính là sự tiếp nối tinh thần sáng tạo, vượt khó mà cha anh đã áp dụng trong việc sửa chữa pháo cao xạ hay những chiếc xe tải hỏng hóc giữa rừng năm xưa.

Cuộc trò chuyện với bác Bình không chỉ là một bài học lịch sử, mà là một sự thức tỉnh về lý tưởng sống. Tôi chợt nhận ra rằng, "hoa lửa" không chỉ nở trong chiến tranh, mà nó vẫn cần được giữ lửa trong thời bình thông qua sự nỗ lực học tập và rèn luyện. Chúng ta – những kỹ sư tương lai – không phải cầm súng bảo vệ biên cương, nhưng chúng ta phải cầm bút, cầm thước để xây dựng đất nước giàu mạnh, để xứng đáng với những giọt máu đã thấm xuống đất mẹ.

Lời kết

Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên thân thể người lính năm xưa có thể đã lành, nhưng ký ức về một "thời hoa lửa" vẫn luôn vẹn nguyên. Cảm ơn đề án đã cho tôi cơ hội được kết nối với lịch sử, để thấy yêu thêm mảnh đất mình đang sống và có thêm động lực để hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và nước mắt, vì vậy, hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của những người anh hùng như bác Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn