Ký ức về những đêm trắng Vị Xuyên- Tuyên Quang
Giai đoạn 1985-1988, vùng biên giới Vị Xuyên (Hà Giang) và Tuyên Quang là những điểm nóng bỏng nhất. Với một người lính phục vụ như ông Nguyễn Huy Dự, ký ức đậm nét nhất chính là những "đêm trắng" – những đêm không ngủ để canh gác, để hành quân và để đối mặt với sự tĩnh lặng đáng sợ của rừng già trước giờ nổ súng. Bầu trời đêm ở vùng biên cương không giống như ở quê nhà Trinh Nữ. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và đầy bất trắc. Ông Dự nhớ lại những phiên gác đêm, nơi mà tai phải căng ra để phân biệt giữa tiếng lá rụng và tiếng chân người lạ. Trong cái tĩnh mịch ấy, nỗi nhớ quê hương thường ùa về mạnh mẽ nhất. Ông nhớ dáng mẹ tảo tần bên ruộng lúa, nhớ những buổi chiều yên bình ở xã Yên Hòa. Nhưng rồi, tiếng pháo cầm canh từ phía bên kia biên giới lại kéo ông về thực tại khốc liệt. Những đêm trắng phục vụ chiến đấu còn là những lúc phải di chuyển thương binh về tuyến sau. Dưới ánh sáng lờ mờ của những chiếc đèn pin che kín, ông Dự và đồng đội phải nhẹ nhàng từng bước để không làm đau thêm những vết thương của anh em. Mỗi hơi thở nặng nhọc của người thương binh trên cáng là một lần trái tim ông thắt lại. Ông tự hứa với lòng mình phải nỗ lực hơn nữa để cuộc chiến này sớm kết thúc, để không còn những đêm dài lo âu. Cũng trong những đêm trắng ấy, ông học được cách đối diện với chính mình. Sự sợ hãi là điều không tránh khỏi, nhưng ông hiểu rằng mình đang đứng đây để giữ cho giấc ngủ của những người ở quê nhà được tròn đầy. Những cuộc trò chuyện thì thầm về tương lai, về ngày hòa bình giữa các chiến sĩ trong hầm hào đã biến những đêm dài dằng dặc trở nên ngắn lại. Họ mơ về một ngày được trở về làm người nông dân bình thường, được cầm cày thay vì cầm súng. Những đêm không ngủ năm ấy đã trui rèn nên một Nguyễn Huy Dự kiên cường và đầy bản lĩnh. Đó là những trang nhật ký không lời bằng máu và mồ hôi, khắc ghi một thời tuổi trẻ hiến dâng trọn vẹn cho độc lập tự do của Tổ quốc.


