Bài viết

KÝ ỨC VỀ NHỮNG "ĐÓA HOA" TRONG LỬA ĐẠN

Ninh Bình25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến hai chữ "Chiến tranh", trong tâm trí một học sinh sinh ra trong thời bình như em thường hiện lên những thước phim tư liệu đen trắng với khói lửa mịt mù. Thế nhưng, sau buổi gặp gỡ với bà Nguyễn Thị Xuân – một cựu thanh niên xung phong tại địa phương, "thời hoa lửa" trong em đã trở nên sống động và rực rỡ hơn bao giờ hết qua lời kể của một nhân chứng sống.

Bà Xuân kể rằng, ngày ấy bà đi thanh niên xung phong khi mới tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Đơn vị của bà đóng quân tại một tọa điểm trên đường Trường Sơn, nơi mà "bom ký gửi, đạn biên biên". Bà cười bảo: "Lúc ấy chẳng ai nghĩ đến cái chết, chỉ sợ đường tắc, xe không ra được tiền tuyến thôi cháu ạ".

Câu chuyện khiến em xúc động nhất chính là hình ảnh những cô gái tuổi đôi mươi, ban ngày ẩn nấp trong hang đá, đêm đến lại ra mặt đường san lấp hố bom. Có những đêm pháo sáng rực trời, bom tọa độ dội xuống không ngớt, các cô gái ấy vẫn mặc áo trắng làm "cọc tiêu sống" để dẫn lối cho đoàn xe qua. Trong cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, họ vẫn cất cao tiếng hát, vẫn chia nhau mẩu lương khô hay nhường nhau ngụm nước suối rừng.

"Chúng tôi là những bông hoa không tên, nở giữa rừng già và lớn lên trong lửa đạn. Cánh hoa có thể dập nát vì bom rơi, nhưng hương sắc của lòng yêu nước thì mãi mãi không gì dập tắt được." – Bà Xuân bồi hồi nhớ lại.

Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên cơ thể bà Xuân mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng ánh mắt bà vẫn rực sáng niềm tự hào khi kể về đồng đội, về những người đã nằm lại nơi đại ngàn xanh thẳm.

Qua câu chuyện của bà, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là sự tiếp nối từ xương máu và thanh xuân của những thế hệ đi trước. Là một học sinh lớp 10, em tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, rèn luyện bản lĩnh để không chỉ gìn giữ ký ức "hoa lửa" ấy mà còn góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, để những hy sinh của cha ông không trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC VỀ NHỮNG "ĐÓA HOA" TRONG LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa