KÝ ỨC VỀ NHỮNG NĂM THÁNG RỰC LỬA CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH XÃ AN HƯNG, THÀNH PHỐ HẢI PHÒNG: ông PHẠM XUÂN CHẠNH
KÝ ỨC VỀ NHỮNG NĂM THÁNG RỰC LỬA CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH XÃ AN HƯNG, THÀNH PHỐ HẢI PHÒNG: ông PHẠM XUÂN CHẠNH
Kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2026): Tuổi trẻ Thủ đô - Bản lĩnh, khát vọng và trách nhiệm trong kỷ nguyên vươn mình. Vào những dịp như vậy lòng tôi lại luôn nghĩ tới những người trẻ thời xưa, cái thời còn sống chung với bom đạn, với sự trẻ trung, nhiệt huyết trong lòng của họ, sự dũng cảm, không ngại khó khăn gian nan mà luôn sống hết mình với sự vẻ vang ấy. Làm tôi - người trẻ của xã hội đang phát triển, điều mà tôi đến bây giờ vẫn chưa thể làm được. Khi đang lướt mạng xã hội, tôi đã đọc được 1 bài báo viết về thời hoa lửa của người trẻ trong thời chiến tranh, trong bài báo ấy viết về 1 cựu chiến binh tên là Phạm Xuân Chạnh, nay đã 80 tuổi hiện trú tại thôn Cốc Lộc, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng.
Lớn lên trong cuộc kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ, ông Chạnh (SN 1945) đã sớm ý thức trách nhiệm của mình đối với đất nước.
Năm 1965, khi vừa tròn 20 tuổi, ông đã xung phong nhập ngũ và được biên chế vào tiểu đoàn 3, trung đoàn 42, sư đoàn 350. Sau đó, ông được cử đi học Trường Hạ sĩ quan F350. Sau khi tốt nghiệp, ông trở lại đơn vị và sau đó tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ, đóng quân tại Đoàn 429, đặc công B2 năm 1966.
“Đó là những năm tháng rực lửa, đầy hy sinh nhưng cũng đầy lý tưởng” – đó là câu mà ông đã nói, khi đọc tới những dòng chữ ấy, lòng tôi lại cảm thấy sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, sự ngưỡng mộ trong tôi nó đã ở mức cao điểm.
Ông kể cho thanh niên rất nhiều câu chuyện lịch sử. Bàn tay gầy run run lật dở từng trang lý lịch Đảng viên, những giấy chứng nhận như một lần nữa khiến ông nhớ lại những ký ức hào hùng của ông, của những người đồng đội và của cả dân tộc. Giọng ông kể đầy tự hào và minh mẫn. Dù đã tám mươi tuổi, đôi mắt đã mờ đục nhưng những ký ức vẫn sáng rõ trong ông.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Chạnh công tác tại Cục tổ chức Tổng cục Chính trị rồi nghỉ hưu năm 1987. Sau đó ông làm Chủ tịch Hội Cựu Chiến binh xã Chiến Thắng (cũ) và Phó Chủ tịch hội Cựu Chiến binh huyện An Lão (cũ) đến năm 2012. Trong quá trình công tác và cho đến hiện tại, ông có nhiều đóng góp cho địa phương và luôn sống mẫu mực, gần gũi, giúp đỡ bà con, vận động con cháu noi theo tinh thần cách
Ông luôn nhắc mọi người phải biết trân trọng hòa bình, bởi cái giá của nó là xương máu của bao thế hệ cha anh. Ông thường có mặt trong các cuộc nói chuyện truyền thống của xã để chia sẻ, nhắc nhớ và truyền ngọn lửa yêu nước cho lớp trẻ hôm nay. Ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục được thế hệ trẻ hôm nay gìn giữ và lan tỏa.
Những câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Xuân Chạnh không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là biểu tượng của tinh thần kiên cường, bất khuất của người dân xã An Hưng trong thời kỳ kháng chiến. Dẫu bom đạn đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn mãi sống trong tim những người lính năm xưa – như ánh lửa không tắt, cháy sáng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chiến tranh là thế, ở đó có cả khúc khải hoàn cũng có những nốt trầm còn neo lại trong cuộc sống bao người. Nhưng cũng chính chiến tranh đã tôi luyện bản lĩnh, ý chí kiên cường cho người lính; gieo lên trong cuộc đời họ thật nhiều yêu thương. Để rồi, giữa đời thường, ta lại được chứng kiến thật nhiều câu chuyện xúc động và đầy ân nghĩa.
Khi đọc xong bài báo, lòng tôi ngập tràn sự ngưỡng mộ của tuổi trẻ rực rỡ ấy, khiến trái tim tôi luôn thôi thúc phải luôn dũng cảm và mạnh mẽ bước qua những gian nan, khó khăn. Chỉ những việc nhỏ nhoi mà đã làm lòng tôi nặng trĩu thì tôi không xứng đáng là một thanh niên của TNCS Hồ Chí Minh. Tuổi trẻ là thế, là để dâng hiến những công lao bằng sự ý chí, giàu nghị lực và dũng cảm của bản thân mình, để có thể xây dựng lên một tương lai Hải Phòng đẹp đẽ, tươi sáng, thêm giàu đẹp.



