Khác

ký ức về những ngày băng rừng cứu nước (1)

ký ức về những ngày băng rừng cứu nước

Quảng Ninh17/07/2026Nguyễn Thị Thúy Hường (LCĐ Khoa Sư phạm,Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dãy Trường Sơn hùng vĩ không chỉ là cánh rừng già mà còn là con đường chiến lược nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Hàng vạn cán bộ, chiến sĩ, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến đã vượt qua núi cao, suối sâu, bom đạn và bệnh tật để vận chuyển lương thực, vũ khí, thuốc men và đưa bộ đội vào chiến trường. Những ngày tháng ấy đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với những người từng đi qua Trường Sơn.

Một cựu chiến binh từng kể rằng, lần đầu hành quân vào Nam, anh mới ngoài hai mươi tuổi. Chiếc ba lô trên vai nặng gần ba mươi kilôgam, bên trong là gạo, đạn và thuốc men. Đường rừng trơn trượt sau những cơn mưa, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây, lội qua những con suối nước chảy xiết. Ban ngày, cả đơn vị trú dưới tán rừng để tránh máy bay trinh sát; đêm xuống mới tiếp tục hành quân dưới ánh trăng mờ.

Có những hôm, cả đoàn vừa đi vừa nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Mỗi khi bom nổ, đất đá và cành cây tung lên mù mịt. Khi tiếng bom vừa dứt, mọi người lại nhanh chóng san lấp hố bom, mở đường để đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước. Không ai nghĩ đến sự an toàn của riêng mình, bởi ai cũng hiểu rằng nếu tuyến đường bị cắt đứt thì chiến trường sẽ thiếu lương thực, đạn dược và thuốc men.

Cuộc sống giữa rừng vô cùng gian khổ. Những bữa ăn chỉ có cơm vắt với muối vừng hoặc rau rừng, nước uống lấy từ các con suối. Muỗi, vắt, sốt rét rừng và những cơn mưa kéo dài khiến nhiều người kiệt sức. Thế nhưng không ai bỏ cuộc. Đồng đội luôn chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc và thay nhau cõng những người bị ốm vượt qua những chặng đường hiểm trở.

Điều mà người cựu chiến binh nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội. Có những người vừa tối hôm trước còn ngồi bên nhau kể chuyện quê hương, sáng hôm sau đã anh dũng hy sinh vì bom đạn. Mỗi lần tiễn một người đồng đội nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn, cả đơn vị chỉ kịp phủ lên anh một tấm tăng, cắm một cành cây làm dấu rồi tiếp tục lên đường. Ai cũng tự nhủ phải sống và chiến đấu thay phần của những người đã ngã xuống.

Nhiều năm sau chiến tranh, trở lại Trường Sơn, người cựu chiến binh xúc động khi thấy những con đường đất năm xưa đã trở thành những tuyến đường rộng lớn, xe cộ tấp nập. Ông lặng lẽ thắp nén hương tại nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, tưởng nhớ những đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn. Với ông, ký ức về những ngày băng rừng cứu nước sẽ không bao giờ phai nhạt, bởi đó là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ – tuổi trẻ được sống, chiến đấu và cống hiến vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn