Ký ức về những ngày bảo vệ cầu Non Nước
Nhân chứng kể rằng trong những năm kháng chiến chống Mỹ, khu vực cầu Non Nước tại Ninh Bình là mục tiêu đánh phá ác liệt. Khi đó, người dân địa phương ban ngày sản xuất, ban đêm tham gia trực gác, sửa đường và vận chuyển hàng hóa phục vụ chiến trường.
Ông Hòa khi ấy mới 17 tuổi đã cùng thanh niên trong làng đào hầm trú ẩn, tiếp tế lương thực cho bộ đội. Ông nhớ nhất những đêm còi báo động vang lên, cả làng cùng chạy xuống hầm nhưng vẫn giữ tinh thần lạc quan.
Cây cầu được bảo vệ, giao thông không bị gián đoạn – đó là niềm tự hào lớn của người dân địa phương.
Câu chuyện 2: Người nữ dân quân giữ kho lương
Tên nhân chứng: Trần Thị Lý
Năm sinh: 1952
Địa chỉ: Huyện Hoa Lư, Ninh Bình
Nội dung:
Bà Lý từng là nữ dân quân canh giữ kho lương trong thời chiến. Khi bom rơi gần khu vực kho, bà cùng đồng đội vẫn kiên quyết bám trụ.
Có lần kho bị cháy do mảnh bom, bà cùng mọi người lao vào cứu từng bao gạo. Nhờ đó hàng trăm tấn lương thực được giữ lại để cung cấp cho tiền tuyến.
Bà nói: “Lúc ấy chỉ nghĩ nếu mất lương thực thì bộ đội sẽ thiếu ăn”.
Câu chuyện 3: Tuổi thơ sơ tán của học sinh vùng Tràng An
Tên nhân chứng: Phạm Văn Dũng
Năm sinh: 1960
Địa chỉ: Hoa Lư
Nội dung:
Những năm chiến tranh, trẻ em khu vực Tràng An được sơ tán vào vùng núi để tránh bom.
Ông Dũng kể lớp học dựng bằng tre, bảng làm từ gỗ, phấn tự chế từ đá vôi. Dù thiếu thốn nhưng ai cũng ham học.
Thầy cô thường kể chuyện về lòng yêu nước, khiến học sinh càng cố gắng học tập để sau này xây dựng quê hương.
Câu chuyện 4: Những chuyến đò chở bộ đội qua sông
Tên nhân chứng: Lê Văn Tám
Năm sinh: 1945
Địa chỉ: Gia Viễn – Ninh Bình
Nội dung:
Gia đình ông Tám nhiều đời làm nghề chèo đò. Trong thời chiến, con đò nhỏ trở thành phương tiện bí mật đưa bộ đội qua sông ban đêm.
Ông nhớ nhất những chuyến đò không bật đèn, chỉ dựa vào ánh trăng. Dù nguy hiểm nhưng người dân luôn sẵn sàng giúp đỡ bộ đội.
Câu chuyện 5: Ngày hòa bình trở lại
Tên nhân chứng: Đinh Thị Hạnh
Năm sinh: 1955
Địa chỉ: TP Ninh Bình
Nội dung:
Bà Hạnh nhớ rõ ngày nghe tin đất nước thống nhất. Cả làng tụ tập tại sân đình, mọi người ôm nhau khóc vì vui sướng.
Sau chiến tranh, người dân bắt tay khôi phục ruộng đồng, xây dựng trường học, mở đường.
Bà nói: “Hòa bình là điều quý giá nhất mà chúng tôi từng có”.



