Ký ức về những ngày đầu cầm súng (Góc nhìn tự sự)
Tôi tên là Nguyễn Văn Vê, sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Yên Mô, Ninh Bình. Năm 1978, khi tiếng súng ở biên giới Tây Nam vang lên dồn dập, tôi cùng bao lớp thanh niên hăng hái lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Đơn vị của tôi là C9 - D7 - E977 - F31, thuộc Quân đoàn 3. Những ngày đầu nhập ngũ, trong lòng tôi là sự đan xen giữa niềm tự hào và những bỡ ngỡ của một chàng trai trẻ rời xa lũy tre làng.
Hành trình từ Bắc vào Nam là những cung đường bụi đỏ và những đêm hành quân không nghỉ. Chúng tôi tiến vào chiến trường Campuchia với nhiệm vụ quốc tế cao cả: giúp nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng Pol Pot. Thời điểm đó, điều kiện chiến đấu vô cùng khắc nghiệt. Chúng tôi không chỉ đối mặt với kẻ thù hung hãn, hiểm độc mà còn phải chống chọi với cái nắng cháy da và những cơn mưa rừng xối xả của vùng đất Chùa Tháp.
Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong đời lính của tôi là trận đánh tại Cầu 15, Tây Ninh vào năm 1978. Đó là một cuộc chiến cam go, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như sợi tóc. Tiếng pháo nổ rung trời, khói lửa mịt mù, nhưng trong lòng mỗi chiến sĩ chúng tôi khi ấy chỉ có một quyết tâm sắt đá là phải giữ vững trận địa. Sau đó, đơn vị tiếp tục tiến quân đánh chiếm núi Preah Vihear vào năm 1979. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thấy mình thật may mắn khi được góp một phần công sức nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ biên cương và giúp đỡ nước bạn. Những chiếc huân chương, huy hiệu tôi còn giữ đến nay không chỉ là phần thưởng cá nhân, mà là minh chứng cho một thời hoa lửa rực rỡ của cả một thế hệ.


