Cựu chiến binh

Ký ức về những người giữ hầm hào năm 1985

Để lấy được một can nước 20 lít mang lên chốt, các chiến sĩ phải đi bộ xuống thung lũng, vượt qua quãng đường dốc đá gập ghềnh. Mỗi chuyến đi như thế mất tới ba tiếng đồng hồ bò bám trên vách đá. Đáng sợ hơn, pháo địch cứ câu bắn hàng ngày, hễ thấy bóng người đi lấy nước là chúng nã đạn. Có những hôm anh em đào được hố tích trữ nước mưa, chưa kịp mừng thì pháo giặc bắn trúng, can thùng vỡ nát, nước tràn đi hết. Ông cười hiền hậu rồi bảo em: “Cháu biết không, suốt gần bốn tháng ròng rã chiến đấu

Tuyên Quang04/06/2026Trần Mai Ngọc (Trường TH Hợp Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Năm lịch sử, khi cả nước đang sống trong không khí hào hùng của các ngày kỷ niệm lớn, lòng em lại bồi hồi khi được ngồi nghe ông kể về một thời hoa lửa. Ông của em là một cựu chiến binh, người đã đi qua những năm tháng thanh xuân khốc liệt nhất để bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc. Mỗi câu chuyện ông kể không chỉ là lịch sử, mà còn là bài học vô giá về lòng dũng cảm mà một học sinh lớp 5A như em luôn khắc cốt ghi tâm.

Tối hôm đó, ông lật mở tập album cũ, ánh mắt xa xăm nhớ về chiến dịch phòng ngự biên giới cuối năm 1985. Ngày ấy, ông là chiến sĩ của Tiểu đoàn Công binh trực tiếp làm nhiệm vụ tại một trong những điểm cao ác liệt nhất. Nhiệm vụ của ông và các đồng đội là mở cửa mỏ, đào hầm, xây dựng hào chiến đấu ngay dưới làn mưa bom bão đạn của quân địch.

Qua lời kể nghẹn ngào của ông, em mới thấu hiểu hết những gian khổ tột cùng mà thế hệ cha anh đã trải qua. Ông bảo, suốt gần bốn tháng trời sống trong hang đá, hầm hào, sinh hoạt hậu cần của anh em vô cùng thiếu thốn. Giữa cái nắng cháy và khói bom, tiêu chuẩn nước sinh hoạt của mỗi chiến sĩ chỉ vỏn vẹn được khoảng 2 lít nước một ngày, vừa dùng để ăn, vừa dùng để uống.

Để lấy được một can nước 20 lít mang lên chốt, các chiến sĩ phải đi bộ xuống thung lũng, vượt qua quãng đường dốc đá gập ghềnh. Mỗi chuyến đi như thế mất tới ba tiếng đồng hồ bò bám trên vách đá. Đáng sợ hơn, pháo địch cứ câu bắn hàng ngày, hễ thấy bóng người đi lấy nước là chúng nã đạn. Có những hôm anh em đào được hố tích trữ nước mưa, chưa kịp mừng thì pháo giặc bắn trúng, can thùng vỡ nát, nước tràn đi hết. Ông cười hiền hậu rồi bảo em: “Cháu biết không, suốt gần bốn tháng ròng rã chiến đấu trên cái đỉnh chốt ấy, ông và đồng đội không biết đến giọt nước tắm giặt là gì!”.

Thế nhưng, sự khắc nghiệt của sinh hoạt chưa là gì so với sự khốc liệt của trận đánh cuối cùng diễn ra vào ngày 26 Tết năm ấy. Đó là một ngày giáp Tết không thể nào quên.

Trận chiến nổ ra từ 6 giờ sáng. Địch huy động một lực lượng đông đảo ước tính lên đến cả một trung đoàn quân để bao vây, tấn công điên cuồng vào chốt của ta. Trong khi đó, tại hai vị trí phòng ngự trọng điểm (hầm hỏa lực E2 và E5) của ta chỉ có vỏn vẹn 22 cán bộ, chiến sĩ. Trong số 22 người anh dũng ấy, có ông, có đồng đội công binh cùng đơn vị và một số chiến sĩ của Trung đoàn 153 đi phối thuộc sang.

Cuộc chiến đấu không cân sức diễn ra vô cùng nảy lửa. Một bên là quân địch đông nghẹt, một bên là 22 chiến sĩ Việt Nam kiên cường dựa vào hệ thống hầm hào cố thủ. Tiếng súng, tiếng pháo gầm vang, khói đặc mịt mù từ bến sông lên tận đỉnh chốt. Đến tận 12 giờ trưa, cuộc chiến vẫn giằng co ác liệt, anh em không một ai rời trận địa, không một ai mệt mỏi.

Khi giặc tràn lên áp sát hầm E5, ta quyết định gọi pháo của đơn vị bắn trùm lên tọa độ để ngăn chặn địch. Loạt pháo thúc dồn dập đã bẻ gãy hoàn toàn đợt tấn công của giặc, cứu nguy cho trận địa, nhưng cái giá phải trả là vô cùng to lớn. Sau trận đánh oanh liệt ấy, toàn bộ chiến sĩ ở hầm E5 đã anh dũng hy sinh, hòa máu xương vào đất mẹ ngay trước thềm năm mới. Tại hầm E2 của ông, các đồng chí phần lớn đều bị thương nặng do sức ép của bom đạn và mảnh pháo, chỉ có ông và một đồng đội nữa may mắn không bị thương, tìm cách đưa anh em thương binh và tử sĩ về tuyến sau.

Câu chuyện dừng lại ở đó, ông lặng lẽ lau giọt nước mắt lăn dài trên lưỡi gò má gầy gò. Trận đánh ngày 26 Tết năm ấy đã cướp đi những người đồng đội thân thương của ông khi tuổi đời mới đôi mươi, bỏ lại bao ước mơ đón Tết cùng gia đình.

Nghe câu chuyện thời hoa lửa của ông, em thấy sống mũi mình cay cay. Là một học sinh lớp 5A đang được sống trong hòa bình, được cắp sách tới trường Tiểu học Hợp Thành thân yêu, em tự hứa với bản thân sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan, lễ phép. Em sẽ mang câu chuyện kiêu hùng của ông và những người lính công binh năm 1985 kể lại cho các bạn cùng lớp nghe, để chúng em cùng biết ơn, trân trọng giá trị của hòa bình và xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn