Khác

Ký ức về “Ông Ké”

Năm 1945 ở làng Kim Long bỗng nhộn nhịp khác thường. Trong đoàn cán bộ về làng có một cụ ông gầy, hiền từ, mắt sáng và râu bạc thưa. Người dân gọi cụ là “ông Ké”

Tuyên Quang25/11/2025Trần Khải Hoàn (Đoàn xã Hùng Lợi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức về “ông Ké” – câu chuyện của chứng nhân Hoàng Ngọc

-Người thực hiện: Trần Khải Hoàn-

Giữa núi rừng Tân Trào, ông Hoàng Ngọc, nay đã ngoài tám mươi, vẫn nhớ như in ngày gặp “ông Ké” – người mà sau này ông mới biết chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ông kể: năm 1945, khi mới 8 tuổi, làng Kim Long bỗng nhộn nhịp khác thường. Trong đoàn cán bộ về làng có một cụ ông gầy, hiền từ, mắt sáng và râu bạc thưa. Người dân gọi cụ là “ông Ké”. Bác ở trong chính ngôi nhà sàn của gia đình ông Ngọc.

Dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn dành thời gian hỏi han bọn trẻ:

— “Các cháu có đi học không?”

— “Sau này có trường, phải chăm học nhé.”

Bác còn giao cho ông nhiệm vụ trong “Đội Nhi đồng cứu quốc”: chăn trâu, giúp dân và báo bộ đội khi thấy người lạ. Đối với một cậu bé, đó là niềm tự hào lớn lao.

Một kỷ niệm khác, Bác dặn dân làng phải biết giữ bí mật cách mạng, vì “làm cách mạng còn quý hơn tiền”. Lời dặn mộc mạc ấy theo ông Ngọc suốt đời.

Năm 1946, khi xã mở trường, ông mới biết “ông Ké” chính là Bác Hồ. Từ đó, ông sống và làm việc bằng tất cả niềm tự hào ấy: đi bộ đội, chiến đấu, rồi trở về dựng xây quê hương Tân Trào.

Với ông, ký ức về Bác không chỉ là chuyện xưa, mà là ngọn lửa để nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng lịch sử và sống xứng đáng với cha ông. Ký ức về “ông Ké” – câu chuyện của một chứng nhân Tân Trào

Giữa núi rừng Tân Trào, ông Hoàng Ngọc, nay đã ngoài tám mươi, vẫn nhớ như in ngày gặp “ông Ké” – người mà sau này ông mới biết chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ông kể: năm 1945, khi mới 8 tuổi, làng Kim Long bỗng nhộn nhịp khác thường. Trong đoàn cán bộ về làng có một cụ ông gầy, hiền từ, mắt sáng và râu bạc thưa. Người dân gọi cụ là “ông Ké”. Bác ở trong chính ngôi nhà sàn của gia đình ông Ngọc.

Dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn dành thời gian hỏi han bọn trẻ:

— “Các cháu có đi học không?”

— “Sau này có trường, phải chăm học nhé.”

Bác còn giao cho ông nhiệm vụ trong “Đội Nhi đồng cứu quốc”: chăn trâu, giúp dân và báo bộ đội khi thấy người lạ. Đối với một cậu bé, đó là niềm tự hào lớn lao.

Một kỷ niệm khác, Bác dặn dân làng phải biết giữ bí mật cách mạng, vì “làm cách mạng còn quý hơn tiền”. Lời dặn mộc mạc ấy theo ông Ngọc suốt đời.

Năm 1946, khi xã mở trường, ông mới biết “ông Ké” chính là Bác Hồ. Từ đó, ông sống và làm việc bằng tất cả niềm tự hào ấy: đi bộ đội, chiến đấu, rồi trở về dựng xây quê hương Tân Trào.

Với ông, ký ức về Bác không chỉ là chuyện xưa, mà là ngọn lửa để nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng lịch sử và sống xứng đáng với cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức về “Ông Ké” | Câu chuyện thời hoa lửa