Cựu chiến binh

“Ký ức về ông – ngọn lửa không bao giờ tắt”

Bài viết “Ký ức về ông – ngọn lửa không bao giờ tắt” là câu chuyện chân thực về ông ngoại em – một người lính đã trải qua những năm tháng gian khổ trong quân ngũ. Hình ảnh ông em hiện lên với ý chí kiên cường, tình đồng đội thiêng liêng và lòng yêu nước bền bỉ. Qua những câu chuyện của ông, em càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình, từ đó thêm biết ơn và ý thức trách nhiệm của bản thân trong học tập và cuộc sống. Đây không chỉ là câu chuyện của riêng gia đình em, mà còn là lát cắt tiêu biểu của c

Tây Ninh28/04/2026NGUYỄN NGỌC NHÃ PHƯƠNG (Trường THCS Nguyễn Thị Bé)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Nguyễn Ngọc Nhã Phương

Sinh ngày: 22/09/2014 Giới tính: Nữ Lớp: 6A7

Trường: THCS Nguyễn Thị Bé – Phường Gia Lộc – Tỉnh Tây Ninh

Địa chỉ: Khu phố Phước Đức A – Phường Gia Lộc – Tỉnh Tây Ninh

Điện thoại liên hệ: 0386760281

BÀI VIẾT CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Tên bài viết: “Ký ức về ông – ngọn lửa không bao giờ tắt”

Nội dung:

Có những ký ức dù không trực tiếp trải qua nhưng vẫn in sâu trong lòng mỗi người qua lời kể của người thân. Đối với em, ký ức ấy chính là câu chuyện về ông ngoại “Ông Lê Văn Kiêm” một người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ. Hình ảnh của ông không chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là nguồn động lực để em cố gắng học tập và sống tốt hơn mỗi ngày.

Ông em sinh ra và lớn lên trong một thời kỳ đất nước còn nhiều khó khăn. Năm 1985, khi mới 19 tuổi cái tuổi đẹp nhất của đời người,ông đã quyết định tham gia nghĩa vụ quân sự. Đó không phải là một quyết định dễ dàng, bởi khi ấy gia đình còn nhiều thiếu thốn, cuộc sống chưa ổn định. Thế nhưng, với lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm, ông vẫn sẵn sàng gác lại những lo toan cá nhân để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

May mắn thay, ông nhận được sự ủng hộ từ gia đình. Bố mẹ ông tuy lo lắng nhưng vẫn động viên con trai lên đường làm tròn nghĩa vụ. Chính sự tin tưởng ấy đã tiếp thêm cho ông sức mạnh để bước vào môi trường quân ngũ đầy thử thách. Những năm tháng trong quân đội là khoảng thời gian mà ông không bao giờ quên. Đó là những ngày hành quân dài đằng đẵng, băng qua những cánh rừng rậm rạp, những con đường gồ ghề, đầy bùn đất.

Cuộc sống nơi thao trường vô cùng khắc nghiệt. Lương thực thiếu thốn, cái đói, cái rét luôn bủa vây. Có những ngày, bữa ăn chỉ là vài hạt cơm ít ỏi, có khi phải chia nhau từng miếng lương khô. Nước uống cũng không phải lúc nào cũng đầy đủ. Dẫu vậy, ông và đồng đội vẫn luôn cố gắng vượt qua, bởi họ hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ thiêng liêng của người lính. Trong những câu chuyện ông kể lại, điều khiến em xúc động nhất chính là tình đồng đội.

Ông từng nói rằng, nỗi sợ lớn nhất của người lính không phải là cái chết, mà là mất đi những người đồng đội thân thiết. Họ đã cùng nhau chiến đấu, cùng chia sẻ từng miếng ăn, từng giấc ngủ. Giữa những ngày gian khó, chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua mọi thử thách. Có những lúc, ông phải chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt mình. Đó là những khoảnh khắc đau đớn mà ông không bao giờ quên. Những mất mát ấy đã để lại trong lòng ông một nỗi trăn trở sâu sắc, nhưng cũng càng làm cho ý chí của ông trở nên mạnh mẽ hơn.

Dù phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, ông vẫn luôn kiên cường, không bao giờ lùi bước. Ông cố gắng hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao, dù là nhỏ nhất. Với ông, được góp một phần công sức của mình vào việc bảo vệ đất nước là niềm tự hào lớn lao. Ông không bao giờ kể về những chiến công của bản thân, mà chỉ khiêm tốn nói rằng mình đã làm tròn trách nhiệm của một người lính. Chính sự giản dị ấy càng khiến em thêm kính phục ông.


Khi chiến tranh qua đi, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, ông trở về với cuộc sống đời thường. Đó là khoảng thời gian mà ông cảm thấy vô cùng vui mừng và hạnh phúc. Sau bao năm tháng gian khổ, cuối cùng ông cũng được sống trong một đất nước yên bình. Không còn tiếng bom rơi, đạn nổ, không còn những đêm dài thấp thỏm lo âu.

Cuộc sống tuy vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng đó là những khó khăn của hòa bình – điều mà ông luôn trân trọng. Sau này, khi đã có gia đình, ông luôn dành nhiều thời gian để dạy dỗ con cháu. Ông thường kể lại những câu chuyện trong quân ngũ như một cách để nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình. Ông dặn dò rằng phải sống mạnh mẽ, không được nản lòng trước khó khăn.

Ông luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học tập, bởi theo ông, tri thức chính là con đường tốt nhất để xây dựng tương lai. Ông mong muốn con cháu mình trở thành những người có ích cho xã hội, biết sống có trách nhiệm và biết trân trọng những gì mình đang có. Đối với ông, điều quan trọng nhất là thế hệ sau không phải trải qua những mất mát như ông đã từng.

Ông luôn mong muốn con cháu được sống trong một môi trường hòa bình, được học tập và phát triển đầy đủ. Những lời dạy của ông tuy giản dị nhưng lại vô cùng sâu sắc. Mỗi lần nghe ông kể chuyện, em lại cảm thấy biết ơn hơn cuộc sống hiện tại và tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng nhiều hơn nữa.

Đối với em, ông ngoại không chỉ là một người thân trong gia đình mà còn là một tấm gương sáng. Ông dạy em về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm. Dù không trực tiếp trải qua chiến tranh, nhưng qua câu chuyện của ông, em hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người như ông.

Mỗi khi nghĩ về ông, em không chỉ cảm thấy tự hào mà còn thấy mình cần phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn để không phụ lòng mong đợi của ông. Câu chuyện của ông sẽ luôn là ngọn lửa thắp sáng trong lòng em – một ngọn lửa của niềm tin, của ý chí và của lòng biết ơn. Dù thời gian có trôi qua, ký ức về ông vẫn sẽ mãi sống trong trái tim em.

Đó không chỉ là câu chuyện của riêng ông, mà còn là câu chuyện của cả một thế hệ – những con người đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh để đất nước được bình yên như hôm nay./.

Video / Phóng sự

Audio / Lời kể nhân chứng

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://drive.google.com/file/d/15F68020ti05CzmDY7G8f02d7M_nPWhcG/view?usp=sharing
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn