ký ức về tháng 8 lịch sử
Nhà thơ Phùng Ngọc Hùng là người cùng quê hương của Đô đốc Thượng tướng quân Phùng Phúc Kiều - Người có công khai phá vùng biển Cửa Lò - Nghệ An.
Ông mồ côi bố từ năm lên 7 tuổi. Tuổi thơ của ông là những tháng ngày lẫm chẫm theo mẹ đi khắp mọi chốn của làng quê. Khi còn học cấp I, cấp II, ông đã biết yêu thơ, tập làm văn vần và biết biến thể cả những câu ca dao tục ngữ thành thơ của mình.
Ông tốt nghiệp khoa Ngữ văn đại học Sư phạm Vinh, sau đó theo học trường bồi dưỡng cán bộ quản lý kinh tế Trường chính trị cao cấp (Moskva, Nga).
Từ năm 1972 - 1977, ông là giáo viên trung học, Phó bí thư, Bí thư tỉnh đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh tỉnh Nghệ Tĩnh.
Từ năm 1987 - 1991, ông là Bí thư Trung ương Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Chủ tịch Hội đồng đội Trung ương.
Từ năm 1992 - 2002, ông giữ chức vụ Phó Chủ nhiệm Uỷ ban bảo vệ và chăm sóc trẻ em Việt Nam.
Từ năm 2003, ông là Phó Chủ nhiệm Uỷ ban dân số, gia đình và trẻ em trung ương. Năm 2007, ông được bổ nhiệm vào chức vụ Thứ trưởng Bộ Lao động Thương binh và Xã hội.
Ngày 1/10/2009, ông nghỉ hưu trước tuổi vì lý do sức khỏe, lúc 59 tuổi. Từ đó đến nay, ông sống an vui bên người vợ hiền hết lòng chăm sóc ông, đó là nhà giáo Nguyễn Thị Ngọc Lan.
Ngoài công tác quản lý nhà nước, ông còn sáng tác thơ, viết văn cho thiếu nhi. Ông trở thành Hội viên Hội nhà văn năm 1993. Các tác phẩm chính đã xuất bản: Bé Hương và mèo con (thơ, 1989), May áo cho mèo (thơ, 1992), Khoảng trời thẫm (thơ, 1996), Chùa tiên, giếng tiên (thơ, 1997), Gọi bạn (thơ, 1999), Trẻ em và biển (thơ, 2001), Mùa thơ Hà Nội (năm 2008).
Ông đã đạt các giải thưởng trong cuộc đời cầm bút của mình: Giải thưởng thơ viết cho nhi đồng do Hội Nhà văn Việt Nam và Trung ương Đoàn TNCSHCM năm 1987. Giải B giải thưởng văn học thiếu nhi Hội Nhà văn năm 1989 cho tập "Bé Hương và mèo con". Giải thơ báo Văn nghệ các năm 1990, 1995, 2000. Giải thưởng cuộc thi thơ báo Phụ nữ Việt Nam năm 1995. Giải thưởng cuộc vận động sáng tác cho thiếu nhi năm 2001-2002.
Nghĩ về nghề văn, nhà thơ Phùng Ngọc Hùng viết: “Thơ là đời, là nghiệp, là số phận, sang trọng và thủy chung. Thơ trước hết là cho mình…”



