Bài viết

KÝ ỨC VỀ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ - MỘT THỜI HOA LỬA

Thái Nguyên07/04/2026Phạm Thanh Bình (NNA 12 - K48 - trường Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC VỀ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ - MỘT THỜI HOA LỬA

Giữa tháng 9, trong đoàn người về thăm thành cổ Quảng Trị, có một người lính già tóc bạc, dáng đi chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn sáng rực niềm xúc động. Đó là ông Lê Kim Nghiễn, 75 tuổi, quê Phú Thọ. Đây là lần thứ ba ông trở lại nơi từng gắn bó với tuổi trẻ và máu xương của đồng đội.

Bước qua cổng thành cổ, ông đứng lặng nhìn lên đài tưởng niệm – nơi như một nấm mộ chung của hàng nghìn liệt sĩ. Ông nói với con cháu: “Tôi nhớ đồng đội từng kề vai sát cánh và ngã xuống nơi này.” Không để ký ức bị lãng quên, ông yêu cầu hướng dẫn viên kể trực tiếp về 81 ngày đêm khốc liệt để thế hệ sau cảm nhận được sự hy sinh to lớn. Năm 1971, khi mới 19 tuổi, ông Nghiễn nhập ngũ, trở thành lính thông tin của Đại đội 18, Trung đoàn 9, Sư đoàn 304. Trong chiến dịch Xuân – Hè 1972, đơn vị ông tham gia giữ thành cổ Quảng Trị. Những ngày ấy, bom đạn dội xuống không ngừng, từng tiểu đội bước vào thành cổ rồi ra đi mãi mãi. Ông bị thương, được đưa qua sông Thạch Hãn điều trị, rồi quay lại chiến đấu. Kết thúc 81 ngày đêm, ông không còn gặp lại đồng đội nào trong đại đội.

Sau Hiệp định Paris 1973, ông trở về Bắc điều trị, rồi tiếp tục chiến đấu ở Vị Xuyên trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc. Trải qua nhiều chiến trường, ông khẳng định: “Thành cổ Quảng Trị là khốc liệt nhất.” Năm 1999, ông lần đầu trở lại thành cổ, thắp hương cho đồng đội, thả hoa đăng trên sông Thạch Hãn. Lần thứ ba này, ở tuổi 75, ông đi cùng con cháu để truyền lại ký ức. Nghe thuyết minh, ông rưng rưng, lấy tay bụm miệng kìm tiếng khóc. “Đến được đây thắp nén hương, nhìn thành cổ và dòng Thạch Hãn nay đã rộng, sâu hơn trước, tôi thấy lòng thanh thản,” ông chia sẻ.

Ngồi nghe ông kể, tôi thấy lòng mình nặng trĩu. Những chàng trai tuổi đôi mươi, chưa kịp biết đến một cái nắm tay bạn gái hay nụ hôn đầu đời, đã bước vào thành cổ với niềm tin “vì Tổ quốc”. Họ biết đi vào là chết, nhưng vẫn sẵn sàng. Tôi chợt nghĩ: nếu là mình, liệu có đủ can đảm như thế? Khi ông bật khóc trước đài tưởng niệm, tôi cũng không kìm được nước mắt. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở, mà còn sống động trong ký ức của những con người thật. Và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là phải lắng nghe, ghi lại, để những câu chuyện ấy không bao giờ bị lãng quên.

Câu chuyện của ông Lê Kim Nghiễn không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh bất tử của cả một thế hệ tuổi trẻ. Đó là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những gì cha anh đã ngã xuống để giữ gìn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn