KÝ ỨC VỀ THÀNH CỔ - TH ÍCH HẬU
Kể về ký ức về cuộc chiến tranh ở Thành cổ Quảng Trị
KÝ ỨC VỀ THÀNH CỔ
Nhân vật khai thác thông tin: Bác Trần Văn Hùng
Quê quán: Thôn Thống Nhất - xã Đông Kinh - tỉnh Hà Tĩnh
Chào các bạn, mình tên là Nguyễn Lê Hà My học sinh lớp 4A.
Chiều hôm ấy, mình được nghe ông Hùng (một cựu chiến binh của xã nhà) kể về ký ức không thể nào quên về Thành cổ Quảng Trị.
Chúng mình ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe câu chuyện về những năm tháng chiến tranh gian khổ. Khi một bác cựu chiến binh bước lên kể chuyện, giọng bác chậm rãi và ấm áp, mình cảm thấy như mình đang được sống lại trong những ngày tháng lịch sử của đất nước.
Ông giới thiệu tên ông là Trần Văn Hùng kể rằng hơn 50 năm trước, khi còn rất trẻ, ông cùng nhiều người dân ở Quảng Trị đã tham gia giúp bộ đội vượt sông Thạch Hãn để vào thành cổ chiến đấu. Lúc đó chiến tranh rất ác liệt, trời mưa lớn, nước sông dâng cao, chảy xiết, còn trên bầu trời thì máy bay và bom đạn trút xuống liên tục. Mỗi chuyến đò qua sông đều rất nguy hiểm, nhưng ai cũng cố gắng vì mong muốn đất nước được hòa bình.
Mình đặc biệt ấn tượng khi bác kể về những người lính rất trẻ. Các anh bước lên đò với nụ cười hiền lành, hỏi thăm mọi người rồi nhanh chóng lên đường làm nhiệm vụ. Trước khi đi, nhiều anh còn dặn rằng khi đất nước hòa bình sẽ quay lại thăm. Nghe đến đây, em thấy mắt ông đỏ hoe, giọng bác chậm lại, vì nhiều người trong số họ đã mãi mãi không trở về.
Ông kể rằng những đêm chèo đò qua sông là những đêm đáng nhớ nhất. Trời mưa, nước lạnh, bom nổ ầm ầm trên đầu, đạn bay vù vù, có lúc ai cũng rất sợ. Nhưng nhìn những người lính bị thương vẫn cố gắng chiến đấu, mọi người lại có thêm sức mạnh để tiếp tục. Có người lính nằm trên đò mà vẫn gọi mẹ trong đau đớn, khiến ai nghe cũng rơi nước mắt. Mỗi lần đưa bộ đội qua sông xong, quay về bến, bác lại lặng người khi nghe tin có người vừa hy sinh. Dòng sông Thạch Hãn khi ấy không chỉ có nước mà còn có máu và nước mắt của rất nhiều người.
Nghe xong, mình cảm thấy trong lòng mình dâng lên một niềm xúc động khó tả. Mình tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, vâng lời thầy cô, yêu thương bạn bè và luôn nhớ về những người đã bảo vệ Tổ quốc. Mình mong rằng sau này mình có thể góp phần nhỏ bé để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.



