Ký ức về Thương binh Hoàng Văn Nan
Trong ký ức của tôi, cha Hoàng Văn Nan là một người đàn ông giản dị, ít nói nhưng luôn sống trách nhiệm với gia đình. Mãi khi lớn lên, tôi mới hiểu rằng phía sau dáng vẻ bình dị ấy là một người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh và mang trên mình 24% thương tật.
Cha ít khi kể về những gì mình đã trải qua. Những câu chuyện về chiến tranh thường chỉ xuất hiện trong những lúc gia đình quây quần, khi chúng tôi hỏi về những năm tháng tuổi trẻ của cha. Cha kể bằng giọng bình thản, không kể công, cũng không muốn con cháu phải thương cảm cho những mất mát của mình.
Qua lời cha kể, tôi hiểu rằng những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian không thể nào quên. Khi Tổ quốc cần, cha đã rời quê hương, xa gia đình để lên đường làm nhiệm vụ. Ở nơi chiến trường, những người lính phải đối mặt với nhiều gian khổ, nhưng luôn động viên nhau giữ vững tinh thần và hoàn thành nhiệm vụ.
Rồi chiến tranh để lại trên cơ thể cha một dấu tích.
24% thương tật.
Khi còn nhỏ, tôi chỉ biết cha có những vết thương cũ. Tôi chưa hiểu được phía sau con số 24% ấy là những gì. Sau này trưởng thành, tôi mới nhận ra đó là dấu tích của một thời tuổi trẻ mà cha đã dành cho đất nước.
Điều khiến tôi nhớ nhất là cha chưa bao giờ coi mình là người đặc biệt. Cha vẫn sống giản dị, chăm lo gia đình và làm những công việc phù hợp với sức khỏe. Những lúc vết thương cũ khiến cha mệt mỏi, cha cũng ít khi than phiền. Cha thường nói với chúng tôi rằng, mình còn may mắn vì đã trở về, còn nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tôi hiểu rằng, đối với cha, điều đau đáu nhất không phải là thương tật của bản thân mà là ký ức về những người đồng đội. Những người đã cùng cha chia sẻ gian khổ, cùng chiến đấu và cùng mong ngày trở về. Có người đã trở về quê hương, nhưng cũng có những người không bao giờ còn được nhìn thấy gia đình.
Cha luôn dạy anh em chúng tôi phải biết trân trọng cuộc sống. Cha không nói những điều lớn lao. Những lời dặn của cha thường rất giản dị: phải sống tử tế, biết yêu thương gia đình, đoàn kết với mọi người và cố gắng làm tốt công việc của mình.
Bây giờ, khi đã trưởng thành, tôi càng hiểu và trân trọng những lời cha nói.
24% thương tật đối với cha không chỉ là một con số. Đó là một phần ký ức của chiến tranh, là dấu ấn của những năm tháng tuổi trẻ và là minh chứng cho những gì cha đã cống hiến.
Tôi tự hào về cha.
Tự hào không chỉ vì cha từng là người lính, mà còn vì sau chiến tranh, cha đã chọn cách sống bình dị, nghị lực và trách nhiệm. Cha không kể công về quá khứ, chỉ lặng lẽ sống tốt từng ngày để làm chỗ dựa cho gia đình.
Qua câu chuyện của cha, tôi càng hiểu rằng hòa bình hôm nay quý giá biết bao. Có những người đã dành cả tuổi trẻ để bảo vệ nó, rồi trở về mang theo những vết thương suốt đời.
Cha tôi – Hoàng Văn Nan – là một người như thế. Một người lính bước ra từ chiến tranh với 24% thương tật, nhưng vẫn giữ được sự mạnh mẽ, giản dị và tình yêu dành cho gia đình. Với tôi, đó không chỉ là câu chuyện về một người thương binh, mà còn là câu chuyện về người cha mà tôi luôn kính trọng và tự hào.


