KÝ ỨC VỀ "TIỂU ĐỘI THÉP" VÀ LỜI HẸN ƯỚC DỞ DANG
Câu chuyện là ký ức nghẹn ngào nhưng đầy tự hào của bà Nguyễn Thị Lộc về những ngày tháng "máu trộn bùn non" tại tọa độ chết Ngã ba Đồng Lộc, về sự hy sinh anh dũng của 10 cô gái thanh niên xung phong và lời hẹn ước hòa bình mãi mãi nằm lại dưới hố bom.
Vào những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là mạch máu giao thông độc đạo chi viện cho chiến trường miền Nam, nơi hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn cày xới mỗi ngày. Khi đó, cô gái trẻ Nguyễn Thị Lộc mới mười chín, đôi mươi, cùng sát cánh với Tiểu đội 4 của chị Võ Thị Tần trong nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho xe qua.
Bà Lộc bồi hồi nhớ lại, cuộc sống nơi tuyến đầu bom đạn ác liệt vô cùng nhưng tinh thần của các cô gái thì luôn phơi phới tuổi xuân. Những lúc ngớt tiếng bom, họ lại tụ họp bên nhau, chia nhau hớp nước chè xanh, mượn nhau chiếc lược ngà, hay cùng cười rúc khích khi nghe chị Võ Thị Tần kể về người yêu nơi quê nhà. Chị Tần còn hẹn: "Hết chiến tranh, tao mời cả tiểu đội về ăn đám cưới, đứa nào cũng phải mặc áo đẹp nhất nhé!".
Trưa ngày 24/7/1968, không khí nóng như thiêu như đốt. Tiếng máy bay gầm rú liên tục. Tiểu đội 4 của chị Tần nhận lệnh ra trận địa gấp để lấp hố bom sau một trận oanh tạc dữ dội, giữ đường cho đoàn xe chở hàng vào Nam đêm ấy. Bà Lộc cùng Tiểu đội 2 lúc đó đang ở hầm trú ẩn gần đó, vừa ăn vội bát cơm nguội vừa dõi mắt theo các bạn.
Đến khoảng 16 giờ chiều, một trận bom tọa độ bất ngờ ập xuống, khói đen trùm kín cả vùng eo nút Đồng Lộc. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Khi tiếng rít của máy bay vừa dứt, bà Lộc cùng đồng đội lao ra khỏi hầm, tim đập liên hồi. Hiện ra trước mắt họ không còn trận địa quen thuộc nữa, mà là một hố bom khổng lồ, sâu hoắm.
Tiểu đội của chị Tần đã hoàn toàn mất hút.
Bà Lộc cùng các chiến sĩ công binh, TNXP điên cuồng dùng tay, dùng xẻng bới từng tấc đất, vừa bới vừa gào khóc gọi tên từng người: "Tần ơi! Cúc ơi! Nhỏ ơi!...". Đất đá ran rát, móng tay bật máu, nhưng không ai dừng lại. Lần lượt, họ tìm thấy các chị. Người đầu tiên là chị Tần, rồi đến các chị em khác. Ai cũng như đang nằm ngủ, thân thể vẫn còn vương mùi khói bom và đất đỏ quê hương. Riêng chị Hồ Thị Cúc, phải đến 3 ngày sau đồng đội mới tìm thấy chị nằm sâu trong hầm sập.
Đám cưới của chị Tần vĩnh viễn không bao giờ diễn ra. Lời hẹn ước mặc áo đẹp của những cô gái tuổi đôi mươi đã mãi mãi nằm lại cùng đất mẹ Đồng Lộc vào cái ngày định mệnh ấy.



