Ký ức về Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng của người bạn sinh viên Văn khoa được ông tiễn vào chiến trường
Môi trường Đại học Tổng hợp Hà Nội (khóa 8, khoa Ngữ văn) là nơi đồng chí Nguyễn Phú Trọng đã gắn bó suốt những năm tháng tuổi trẻ (1963 – 1967). Đây cũng là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.
Tình bạn thời hoa lửa: Ông Phan Văn Kính, người bạn cùng lớp Văn khoa với Tổng Bí thư, bồi hồi nhớ lại những năm tháng cùng nhau sơ tán lên Thái Nguyên để học tập. Lớp học khi đó là những nếp nhà tranh vách đất giữa rừng sâu. Sinh viên Nguyễn Phú Trọng lúc ấy là Bí thư Chi đoàn, luôn đi đầu trong các phong trào tăng gia sản xuất, đào hầm hào trú ẩn và chăm sóc các bạn học bị ốm đau.
Giây phút tiễn bạn vào chiến trường: Năm 1965 – 1967, theo tiếng gọi của Tổ quốc, nhiều sinh viên Văn khoa gác bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn ông Phan Văn Kính và các bạn ra trận, chàng sinh viên Nguyễn Phú Trọng đã nắm chặt tay từng người, mắt rớm lệ. Ông gói ghém những cuốn sổ tay, chiếc bút máy – những tài sản quý giá nhất của đời sinh viên lúc bấy giờ – để tặng cho các bạn làm kỷ niệm.
Lời hứa của hai người chiến sĩ: Ông Trọng nhắn nhủ bạn: "Các cậu ra tiền tuyến vững tay súng, tớ ở hậu phương sẽ dốc sức học tập, biên tập báo chí để làm điểm tựa tinh thần cho các cậu". Lời hứa đó đã theo họ suốt cuộc đời. Đúng như lời hẹn, đồng chí Nguyễn Phú Trọng đã cống hiến hết mình cho công tác lý luận tại Tạp chí Cộng sản, dùng ngòi bút sắc bén của mình để phục vụ cách mạng, trong khi những người bạn của ông đổ máu nơi chiến trường.


