Cựu chiến binh

Ký ức về trận chiến năm 1972 tại mặt trận B

Ninh Bình19/05/2026Đinh Tuệ Mai (xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thế hệ thanh niên Việt Nam đã gác lại bút nghiên, rời xa quê hương để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bác Lã Phú Tạc, người con của mảnh đất Yên Mô, Ninh Bình, là một trong những nhân chứng sống của thời kỳ oanh liệt đó. Với bác, năm 1972 không chỉ là một mốc thời gian, mà là cả một bầu trời ký ức rực lửa tại chiến trường B – nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tóc.

Nhớ lại những ngày tháng chiến đấu tại đơn vị C16, D3, F7, bác Tạc không khỏi bồi hồi. Đó là quãng thời gian bác cùng đồng đội trực tiếp cầm súng tại những "chốt" ác liệt nhất. Giữa cái nắng cháy da thịt và những cơn mưa rừng xối xả, tiếng bom đạn dường như chưa bao giờ dứt. Bác kể về những lần đơn vị phải đối mặt với hỏa lực tầng tầng lớp lớp của kẻ thù. Đặc biệt là những ngày bám trụ tại chốt Long Lê năm 1972, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi và máu của các chiến sĩ.

Tinh thần của người lính thời bấy giờ vô cùng kiên cường. Dù đối phương sử dụng máy bay oanh tạc dữ dội, các chiến sĩ vẫn giữ vững trận địa. Bác nhớ nhất khoảnh khắc đối mặt với tử thần khi máy bay địch ném bom ngay sát vị trí đóng quân. Khói bụi mịt mù, đất đá văng tung tóe, nhưng trong lòng người lính trẻ lúc ấy chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Những kỷ vật như chiếc Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Hai mà bác gìn giữ đến tận bây giờ chính là minh chứng cho những ngày tháng gian khổ nhưng đầy tự hào ấy. Sự khốc liệt của chiến tranh không làm chùn bước chân người lính, trái lại, nó càng làm bừng sáng lên tình đồng chí, đồng đội keo sơn giữa lứa tuổi đôi mươi đầy nhiệt huyết.

Câu chuyện của bác Lã Phú Tạc tại chiến trường B năm 1972 là một bản hùng ca về lòng dũng cảm. Những vết sẹo của chiến tranh có thể đã mờ theo năm tháng, nhưng tinh thần "Hoa Lửa" thì vẫn luôn rực cháy. Đối với bác, được sống và trở về sau những trận đánh ác liệt ấy đã là một điều may mắn vô ngần, và bác luôn trân trọng từng phút giây hòa bình mà mình đã góp phần giành lấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn