Cựu chiến binh

Ký ức về trận đánh ác liệt năm 1984

Tuyên Quang03/07/2026Ma Thị Duyên (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần trở lại vùng núi Vị Xuyên, ông Lại Văn Tâm (Sinh năm 1963, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) lại đứng lặng rất lâu trước những triền đá năm xưa. Với ông, nơi ấy không chỉ là một vùng đất biên cương, mà còn là nơi lưu giữ ký ức về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ và những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại.

Năm 1984, ông là một người lính trẻ làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Khi ấy, những ngày trên chốt là những ngày đối mặt với hiểm nguy. Địa hình núi đá hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, mỗi vị trí đóng quân đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của nhiều người lính.

Ông vẫn nhớ những ngày chiến đấu căng thẳng trên các điểm cao. Ban ngày, khói bụi phủ kín trận địa, tiếng pháo vọng giữa núi rừng. Ban đêm, những người lính thay nhau canh gác, vừa giữ vững vị trí, vừa động viên nhau vượt qua mệt mỏi.

Trong ký ức của ông, điều không thể quên nhất không phải chỉ là sự ác liệt của trận đánh, mà là tình đồng đội giữa những giờ phút sinh tử.

Có người lính vừa chia nhau nửa chiếc bánh lương khô với bạn, hôm sau đã không còn trở lại. Có người bị thương vẫn cố gắng chuyển lời nhắn cho đồng đội: “Hãy giữ vững trận địa, đừng để anh em phải hy sinh vô ích.”

Những người lính năm ấy còn rất trẻ. Họ có quê hương để nhớ, có gia đình để mong ngày trở về, có những ước mơ còn dang dở. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã đứng lại nơi tuyến đầu.

Sau trận đánh, những người còn sống tiếp tục bám chốt, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Họ mang theo nỗi đau mất đồng đội, nhưng cũng mang theo niềm tin rằng sự hy sinh của những người nằm lại sẽ góp phần giữ gìn từng tấc đất biên cương.

Nhiều năm đã trôi qua, mái tóc những người lính năm xưa giờ đã bạc. Nhưng mỗi khi nhắc về năm 1984, giọng Tâm vẫn nghẹn lại khi nhớ đến những cái tên, những gương mặt đã cùng ông đi qua những tháng ngày khốc liệt.

Ông nói:

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội thì không bao giờ mất. Chúng tôi nhớ để biết trân trọng hòa bình hôm nay.”

Giữa núi rừng biên giới, những câu chuyện về năm 1984 vẫn được những người lính già kể lại. Không phải để nhắc về mất mát, mà để thế hệ sau hiểu rằng bình yên hôm nay được xây nên từ lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình đồng đội của một thế hệ đã sống hết mình vì quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn