Ký ức về trận đánh Buôn Ma Thuột năm ấy mãi khắc sâu – như một phần không thể quên của đời người lính trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ký ức về trận đánh Buôn Ma Thuột năm ấy mãi khắc sâu – như một phần không thể quên của đời người lính trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Buôn Ma Thuột những ngày đầu năm 1975 chìm trong khói lửa mịt mùng. Đất đỏ Tây Nguyên rung lên dưới từng loạt pháo dồn dập. Giữa đội hình tiến công, Trịnh Xuân Thanh – người lính quê thôn 1, Phương Phú, sinh năm 1954 – nằm sát mặt đất, tay siết chặt khẩu súng, ánh mắt không rời hướng cứ điểm của địch.
Ông nhập ngũ năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào thời khắc quyết định. Trận đánh Buôn Ma Thuột diễn ra vô cùng ác liệt. Địch cố thủ trong công sự kiên cố, hỏa lực bắn ra như mưa. Khói súng dày đặc, mùi thuốc súng hòa với mùi đất cháy khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Khi hiệu lệnh xung phong vang lên, ông Thanh cùng đồng đội lao lên giữa làn đạn chéo lửa. Mỗi bước tiến là một lần đối mặt với hiểm nguy. Có lúc đạn pháo nổ sát bên, đất đá văng đầy người, nhưng ông vẫn bám đội hình, kiên quyết không rời vị trí. Trong khoảnh khắc sinh tử, người lính trẻ chỉ nghĩ đến quê hương bình yên phía sau và lời thề ngày khoác áo lính: chiến đấu đến cùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sau nhiều giờ giằng co quyết liệt, tiếng súng dần thưa. Buôn Ma Thuột được giải phóng. Lá cờ chiến thắng tung bay giữa cao nguyên lộng gió, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng của chiến dịch Tây Nguyên. Ông Thanh lặng lẽ đứng giữa trận địa còn vương khói súng, trong lòng trào dâng niềm tự hào xen lẫn nỗi xúc động khi nhớ về những đồng đội đã ngã xuống.
Đến năm 1981, ông xuất ngũ, trở về quê hương với cuộc sống đời thường giản dị. Nhưng trong tim bác cựu chiến binh Trịnh Xuân Thanh, ký ức về trận đánh Buôn Ma Thuột năm ấy mãi khắc sâu – như một phần không thể quên của đời người lính trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



