Ký ức về trận dội bom hủy diệt Trảng Bàng
Nhân chứng: Bà Phan Thị Kim Phúc – Nhân vật chính trong bức ảnh "Em bé Napalm" (Góc nhìn từ ký ức cá nhân về ngày định mệnh).
Bối cảnh: Thánh thất Cao Đài, Trảng Bàng, Tây Ninh, ngày 8 tháng 6 năm 1972.
"Tôi nghe thấy tiếng máy bay gầm rít rất gần, rồi bốn tiếng nổ 'bùm, bùm, bùm, bùm'. Ngay lập tức, lửa bủa vây khắp nơi và quần áo trên người tôi biến mất." — Bà Phan Thị Kim Phúc nhớ lại.
Trưa ngày 8/6/1972 là một ngày định mệnh mà bà Phan Thị Kim Phúc không bao giờ quên. Khi máy bay của quân đội Sài Gòn ném bom Napalm nhầm vào khu vực có thường dân đang trú ẩn, cô bé Kim Phúc mới 9 tuổi đang cùng gia đình chạy trốn. Trong ký ức non nớt của đứa trẻ năm ấy, thế giới xung quanh bỗng chốc biến thành một biển lửa đặc quánh và nóng rực.
Bà kể lại, chất lỏng cháy bám chặt vào da thịt, đốt cháy lớp áo len, áo sơ mi và ăn sâu vào lớp da ở lưng và cánh tay. Cơn đau thấu xương tủy khiến cô bé vừa chạy vừa gào thét trong vô vọng: "Nóng quá, nóng quá!". Hình ảnh một đứa trẻ vô tội gánh chịu sự tàn phá tàn khốc của vũ khí hóa học đã lay động hàng triệu con tim. Đối với bà Kim Phúc, vết thương trên da thịt tuy đã lành theo năm tháng với những mảng sẹo co kéo, nhưng vết thương trong tâm khảm về một ngày quê hương bị tàn phá bởi bom đạn vẫn là một lời nhắc nhở đắt giá về giá trị của hai tiếng "Hòa bình".



