KÝ ỨC VỀ TRẬN NHỮNG TRẬN ĐÁNH NGÀY SẮP GIẢI PHÓNG CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH ĐOÀN 429

Năm 1975, cả miền Nam nóng ran khí thế của cuộc tổng tiến công. Lúc ấy, Lữ đoàn 429 đã là lực lượng đặc công được huấn luyện để tiến công vào các mục tiêu then chốt của địch. Tôi còn nhớ rõ, thời gian chuẩn bị cho chiến dịch mùa xuân năm 1975 căng thẳng đến mức nào.
Chúng tôi hành quân qua các cánh rừng, ban ngày nghỉ ẩn nấp, ban đêm di chuyển. Nhiệm vụ của đơn vị: bí mật phá hủy các cứ điểm địch quanh vùng chiến lược ở miền Đông Nam Bộ, làm tê liệt tuyến phòng thủ của chúng. Tôi nhớ rõ từng bước chân trên đất đỏ Tây Ninh, cảm giác vừa hồi hộp vừa sợ hãi, nhưng trong lòng vẫn căng tràn quyết tâm.
Trận đánh ở một cứ điểm gần Biên Hòa
Đêm 20 tháng 3, đơn vị nhận lệnh tấn công một kho đạn và trung tâm chỉ huy nhỏ của địch. Khi đến gần, chúng tôi phải luồn qua những ụ súng máy và dây thép gai. Trinh sát báo cáo rằng chỉ cần một sơ suất là cả nhóm có thể bị lộ.
Khoảnh khắc nổ súng, mọi thứ diễn ra như trong mơ và ác mộng cùng lúc: ánh lửa, tiếng la hét, khói đạn… Chúng tôi dùng thuốc nổ để vô hiệu hóa kho đạn, đồng thời khống chế những lính địch cố gắng phản công. Trong cơn hỗn loạn, tôi thấy một đồng đội trượt ngã gần hầm địch nhưng vẫn cố kéo lên. Khi màn đêm tan, cứ điểm bị chiếm, và chúng tôi rút lui theo kế hoạch, mang theo vài người bị thương.
Cảm giác sau trận chiến
Sáng hôm sau, khi ngồi nghỉ bên lề đường mòn rừng, tôi nhìn đồng đội – mặt mũi lấm lem, tay chân bầm dập, nhưng ánh mắt rực sáng. Trong lòng tôi trào dâng một cảm giác vừa mệt mỏi, vừa tự hào: chúng tôi đã góp phần vào thắng lợi chung, mở đường cho chiến dịch giải phóng miền Nam sắp tới.
Cũng trong những ngày đó, chúng tôi nghe tin Sài Gòn sắp giải phóng. Niềm vui xen lẫn thương nhớ những đồng đội nằm lại trên đường hành quân. Chiến tranh thật khốc liệt, nhưng chiến công ấy sẽ còn theo chúng tôi suốt đời.



