Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ký ức về trận phục kích trên rạch Ông Me

Ninh Bình09/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Lê Văn Hùng, sinh năm 1936, quê tại ấp Long Hưng, xã Lục Sĩ Thành, tỉnh Vĩnh Long. Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại trận phục kích trên rạch Ông Me vào năm 1953, tôi vẫn còn cảm thấy như mọi chuyện mới xảy ra hôm qua.

Thời điểm ấy, tôi là một chiến sĩ du kích của xã. Nhiệm vụ của đơn vị chúng tôi là bảo vệ cơ sở cách mạng và ngăn chặn các cuộc càn quét của quân Pháp vào khu vực cù lao. Một ngày đầu tháng 8 năm 1953, chúng tôi nhận được tin báo rằng một toán lính Pháp sẽ đi xuồng máy dọc theo rạch Ông Me để tiến vào kiểm tra các cơ sở cách mạng trong vùng.

Ban chỉ huy quyết định tổ chức một trận phục kích. Tôi cùng tám đồng đội được giao nhiệm vụ mai phục ở một đoạn rạch hẹp có nhiều cây bần và dừa nước che kín hai bên bờ. Chúng tôi đào công sự từ chiều hôm trước và chuẩn bị sẵn các vị trí chiến đấu.

Sáng hôm sau, cả đơn vị nín thở chờ đợi. Khoảng gần chín giờ, từ xa vang lên tiếng động cơ xuồng máy. Qua những tán lá rậm rạp, tôi nhìn thấy hai chiếc xuồng của địch đang tiến vào khu vực phục kích. Tim tôi đập rất mạnh. Đây là lần đầu tiên tôi tham gia một trận đánh lớn như vậy.

Khi chiếc xuồng đầu tiên lọt vào đúng vị trí đã định, tiếng súng hiệu lệnh vang lên. Ngay lập tức, toàn đội đồng loạt nổ súng. Tiếng súng vang dội khắp mặt sông. Địch bất ngờ nên không kịp phản ứng. Một số tên tìm cách bắn trả, số khác nhảy xuống nước để thoát thân.

Tôi nhớ rõ lúc ấy tay mình run lên vì căng thẳng, nhưng vẫn giữ chặt khẩu súng và tiếp tục chiến đấu theo sự chỉ huy của tổ trưởng. Trận đánh diễn ra khoảng hai mươi phút. Cuối cùng, quân địch buộc phải rút lui, bỏ lại một số vũ khí và trang bị. Đơn vị chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ an toàn cho các cơ sở cách mạng trong khu vực.

Sau trận đánh, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là chiến công mà là tình đồng đội. Một người bạn chiến đấu của tôi bị thương ở vai trong lúc giao tranh. Dù rất nguy hiểm, anh em vẫn thay nhau cõng đồng chí ấy vượt qua những con rạch nhỏ để đưa về nơi điều trị. Tình cảm gắn bó ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi trong những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ.

Ngày nay, mỗi khi kể lại câu chuyện này cho con cháu nghe, tôi luôn nhắc rằng độc lập và hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Tôi mong các cháu sẽ trân trọng những giá trị ấy, ra sức học tập và góp phần xây dựng quê hương Lục Sĩ Thành ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn