Ký ức về trận thảm sát mãi mãi không thể xóa nhòa dù chiến tranh đã lùi xa
Ông Phạm Thành Công (SN 1957, trú thôn Tư Cung, xã Tịnh Khê) mắt ngấn lệ, giọng buồn buồn. Vào cái ngày kinh hoàng ấy, ông có tới 5 người thân gồm mẹ, 3 em và 1 chị đã chết trong vụ thảm sát. "Mỗi lần nhớ lại cảnh thảm sát năm xưa, tôi không khỏi đau đớn trong lòng. Như hơn 500 đồng bào khác, những người thân yêu của tôi đã tức tưởi vĩnh biệt thế gian mà không kịp nhắn nhủ điều gì". Là một nhân chứng của vụ thảm sát, trong nhiều năm, ông Công đã cùng với đồng nghiệp tại Khu chứng tích Sơn Mỹ chuyển tải được sự bi thương của cuộc thảm sát Sơn Mỹ đến với du khách gần xa; đồng thời tổ chức chăm lo hương khói cho những nạn nhân Sơn Mỹ. Giờ đây, khi đã về hưu, thi thoảng ông Công cũng lên lại Khu chứng tích Sơn Mỹ để thắp hương tưởng vọng về người đã khuất và cảm nhận sâu sắc về hòa bình, bởi với ông lịch sử như dòng chảy, không ai có thể sống mãi với quá khứ, nhưng cũng không ai được phép lãng quên lịch sử.



