Ký ức Vị Xuyên
Tái hiện những năm tháng kiên cường của bác Quyền tại chiến trường Thanh Thủy (Vị Xuyên) từ 1984–1987. Giữa "lò vôi thế kỷ" dội mưa bom pháo đạn, tinh thần bám đá giữ từng tấc đất biên cương của người lính trẻ đã trở thành bài học bản lĩnh cho thanh niên hôm nay.
KÝ ỨC VỊ XUYÊN
Trong khuôn khổ hành trình tri ân do Chi đoàn tổ chức, điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là ngôi nhà nhỏ nằm tĩnh lặng của bác Kim Văn Quyền (sinh năm 1964). Không gian gian nhà cấp bốn bình yên, thoang thoảng mùi trà xanh thanh mát vừa mới pha. Trên tường treo trang trọng bức ảnh bác mặc bộ quân phục cựu chiến binh cùng những tấm huân, huy chương lấp lánh. Nâng chén trà nóng nghi ngút khói, đôi mắt bác hướng về phía khoảng sân nắng, chậm rãi đưa chúng tôi ngược dòng thời gian về với những năm tháng hoa lửa.
Bác Quyền nhập ngũ năm 1984, đúng vào thời điểm cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra khốc liệt nhất. Bác được điều động trực tiếp về chiến trường Thanh Thủy (Vị Xuyên, Hà Giang) — nơi mà lịch sử gọi bằng cái tên nghẹn ngào: "lò vôi thế kỷ". Suốt từ năm 1984 cho đến khi xuất ngũ năm 1987, bác cùng đồng đội phải bám trụ trong các hang đá, đèo cao, hứng chịu hàng ngạn quả pháo đạn dội xuống mỗi ngày. Bác kể về những đêm dài thức trắng gác điểm cao, những bữa cơm trộn lẫn bụi đá và cả những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Dù trong ranh giới mong mong giữa sống và chết, tinh thần "Sống bám đá đánh địch, chết hóa đá bất tử" chưa bao giờ dập tắt.
Nghe giọng kể bình thản nhưng chứa đựng bao giông bão của bác, chúng tôi ngồi lặng đi, lòng dâng trào niềm xúc động sâu sắc. Tinh thần thép của người lính Vị Xuyên năm xưa như ngọn lửa truyền qua thế hệ. Rời nhà bác, chúng tôi tự hứa sẽ sống có trách nhiệm, bản lĩnh trước mọi khó khăn, quyết tâm học tập và cống hiến để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng xương máu.


