“Ký ức Vị Xuyên – Dấu ấn một đời lính”
Tôi tên là Hoàng Văn Pàn, sinh năm 1963. Khi Tổ quốc cần, tôi lên đường nhập ngũ, tham gia kháng chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, làm nhiệm vụ tại Hà Giang, thuộc Sư đoàn 356, đảm nhiệm vai trò bộ binh.
Những năm tháng quân ngũ là quãng đời không thể nào quên, nhưng kỷ niệm in sâu nhất trong tâm trí tôi chính là trận đánh Vị Xuyên – Hà Tuyên. Đó là những ngày tháng vô cùng ác liệt, nơi bom đạn cày xới từng tấc đất, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nghẹt thở. Chúng tôi đã chiến đấu bằng tất cả lòng quả cảm, ý chí và niềm tin sắt son vào Đảng, vào nhân dân và vào độc lập, chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Trong quá trình chiến đấu, tôi bị thương và hiện nay là thương binh 42%, mất sức lao động 65%. Những vết thương ấy là dấu tích của một thời tuổi trẻ đã gửi trọn nơi chiến hào, là minh chứng cho sự hy sinh không thể đo đếm bằng con số.
Chứng kiến quân ta giành thắng lợi, giữ vững từng cao điểm, từng đường biên của đất nước, tôi cảm thấy tự hào nhưng cũng đầy day dứt. Bởi lẽ, giữa khói lửa chiến tranh, nhiều đồng đội của tôi đã vĩnh viễn nằm lại, không có cơ hội trở về với gia đình, quê hương. So với các anh, tôi luôn tự nhủ rằng mình được trở về đã là một điều may mắn lớn lao.
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ. Tôi luôn trân trọng những gì đang có, sống sao cho xứng đáng với đồng đội đã ngã xuống và với danh xưng người lính Bộ đội Cụ Hồ mà tôi từng mang trong suốt cuộc đời mình.


