Cựu Thanh niên xung phong

KÝ ỨC VÙNG BIÊN

Có những ký ức dù đã đi qua gần nửa đời người nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí. Với chú Võ Văn Nê, quãng thời gian ở vùng biên giới Thường Phước – Hồng Ngự năm 1978 chính là một ký ức như thế.

Vĩnh Long19/05/2026BCH LCĐ khoa Kỹ Thuật Công Nghệ - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

hóng viên:
Thưa chú, chú có thể chia sẻ cơ duyên nào đã đưa chú đến vùng biên giới Thường Phước – Hồng Ngự vào năm 1978 không?

Chú Võ Văn Nê:
Lúc đó chú còn trẻ lắm, mới ngoài đôi mươi thôi. Sau ngày đất nước thống nhất, tình hình ở khu vực biên giới vẫn còn nhiều khó khăn và bất ổn. Khi địa phương vận động thanh niên tham gia lực lượng thanh niên xung phong, chú đăng ký ngay. Nghĩ đơn giản là tuổi trẻ thì phải góp sức cho đất nước. Rồi chú được phân công lên vùng Thường Phước – Hồng Ngự làm nhiệm vụ.

Phóng viên:
Hành trình đến vùng biên giới ngày ấy diễn ra như thế nào, thưa chú?

Chú Võ Văn Nê:
Khó khăn lắm con. Từ Măng Thít, chú cùng anh em di chuyển lên Châu Đốc rồi mới tiếp tục về Hồng Ngự. Đường sá hồi đó đâu được như bây giờ. Có khi phải đi ghe, có đoạn đi bộ, có đoạn phải chờ đến tối mới dám đi tiếp. Ban ngày hạn chế di chuyển vì sợ nguy hiểm. Đêm xuống mới lặng lẽ lên đường.

Chú còn nhớ những chuyến đò đi trong đêm tối, xung quanh im lặng lắm, chỉ nghe tiếng nước vỗ vào mạn ghe thôi. Ai cũng hồi hộp nhưng không ai than vãn gì cả.

Phóng viên:
Ấn tượng đầu tiên của chú khi đặt chân đến Thường Phước là gì?

Chú Võ Văn Nê:
Hoang vu và thiếu thốn. Hồi đó vùng đó còn sơ khai lắm, đất bồi ven sông trải dài thành từng bậc. Nhà cửa thưa thớt, cỏ mọc nhiều, đời sống người dân còn khó khăn. Còn anh em thanh niên xung phong thì thiếu đủ thứ, từ phương tiện đến sinh hoạt hằng ngày.

Nhưng cái khó nhất không phải là thiếu ăn thiếu mặc, mà là sự căng thẳng vì lúc nào cũng phải cảnh giác. Chỉ cần đi thêm một đoạn là tới khu vực biên giới rồi.

Phóng viên:
Trong khoảng thời gian ấy, điều gì khiến chú nhớ nhất?

Chú Võ Văn Nê:
Có lẽ là tình đồng đội. Trong gian khổ mới thấy con người thương nhau nhiều lắm. Anh em sống với nhau như người nhà, chia nhau từng bữa cơm, từng ngụm nước. Có những đêm đi bộ qua đường bùn lầy, người đi trước dìu người đi sau. Không ai bỏ ai lại hết.

Rồi những đêm ngồi bên nhau trò chuyện, động viên nhau cố gắng vượt qua khó khăn… tới giờ chú vẫn còn nhớ như mới hôm qua.

Phóng viên:
Nhìn lại quãng thời gian ấy, chú cảm thấy điều gì lớn nhất còn đọng lại trong mình?

Chú Võ Văn Nê:
Là niềm tự hào. Dù cực khổ thật nhưng chú chưa bao giờ hối hận vì đã đi. Tuổi trẻ của chú được sống có ý nghĩa, được góp một phần nhỏ cho quê hương trong lúc đất nước cần. Những năm tháng đó đã rèn cho chú sự mạnh mẽ và biết quý trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

Phóng viên:
Chú có điều gì muốn nhắn gửi đến thế hệ trẻ hiện nay không?

Chú Võ Văn Nê:
Chú chỉ mong các bạn trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống mình đang có. Hòa bình đâu tự nhiên mà có được. Đó là sự đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, công sức và cả tuổi trẻ của thế hệ đi trước.

Mỗi người trẻ hãy sống có trách nhiệm hơn, biết cố gắng, biết yêu quê hương đất nước và đừng quên những hy sinh âm thầm của cha anh ngày trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC VÙNG BIÊN | Câu chuyện thời hoa lửa