Ký ức vượt sông Thạch Hãn mùa hè đỏ lửa 1972
Mùa hè năm 1972, chiến trường Thành cổ Quảng Trị diễn ra một trong những trận chiến ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Để tiếp viện cho lực lượng đang chiến đấu trong Thành cổ, các chiến sĩ phải vượt qua sông Thạch Hãn vào ban đêm bằng những chiếc thuyền nhỏ hoặc bơi qua dòng nước trong điều kiện liên tục bị pháo và bom đánh phá.
Cựu chiến binh Lê Bá Dương là một trong những người trực tiếp tham gia những chuyến vượt sông ấy. Ông kể rằng mỗi lần sang sông đều xác định có thể không trở về, bởi pháo địch bắn dày đặc khiến nhiều chiếc thuyền bị đánh chìm ngay giữa dòng. Không ít đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại dưới lòng sông khi chưa kịp đặt chân vào Thành cổ.
Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi lần trở lại Quảng Trị, ông đều thả hoa xuống dòng Thạch Hãn để tưởng nhớ những người đồng đội đã hy sinh. Từ những ký ức ấy, ông đã viết nên bốn câu thơ nổi tiếng mở đầu bằng câu: "Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ...", như một lời nhắc nhở các thế hệ sau luôn trân trọng sự hy sinh của những người lính. Câu chuyện của ông là minh chứng cho tinh thần quả cảm, tình đồng đội và lòng yêu nước của thế hệ đã trải qua chiến tranh.


