Cựu chiến binh

Ký Ức Xe Tăng Giữa Lòng Phố Núi

Ghi chép lại lời tự sự vô cùng xúc động và đầy hào hùng của Trung Tướng Đoàn Sinh Hưởng khi tiến vào giải phóng Buôn Ma Thuột,

Đắk Lắk01/05/2026Y Duy Aliô – Lớp 11A6 (Thành Nhất)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Các cháu ạ, mỗi khi nhắc về 'thời hoa lửa', lòng tôi lại quay về những ngày tháng Ba nắng cháy ở Tây Nguyên. Khi đó, tôi là Đại đội trưởng Đại đội xe tăng 9, thuộc Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 273. Nhiệm vụ của chúng tôi là đánh vào 'huyệt đạo' cuối cùng của địch ở Buôn Ma Thuột: Sở chỉ huy Sư đoàn 23 ngụy.

Tôi vẫn nhớ như in rạng sáng ngày 11/3/1975. Giữa những rẫy cà phê bạt ngàn của Đắk Lắk, khói thuốc súng quyện với mùi đất đỏ nồng nặc. Đúng 6 giờ sáng, khi đơn vị đang dàn đội hình xuất kích, tôi phát hiện xe tăng địch từ phía rẫy cà phê lù lù tiến ra. Không chần chừ, tôi ra lệnh: 'Nhằm thẳng quân thù, bắn!'. Chỉ trong phút chốc, những chiếc M-113, M-41 của địch bốc cháy ngùn ngụt giữa phố phường.

Có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên khi lần đầu ra trận. Lúc ấy tôi còn trẻ măng, là tiểu đội trưởng súng cối. Khi giáp mặt địch chỉ cách 50m, vì quá hồi hộp và căng thẳng, tôi đã ném một quả lựu đạn về phía chúng nhưng… không nghe tiếng nổ. Hóa ra, vì run quá, tôi quên chưa rút chốt! Cái khoảnh khắc định mệnh ấy dạy cho tôi rằng: Người lính không chỉ cần lòng dũng cảm, mà còn phải tỉnh táo và bản lĩnh. Từ sai lầm đó, tôi đã trưởng thành hơn để sau này chỉ huy cả một đại đội xe tăng thép.

doan-sinh-huong.jpg

Anh hùng lực lượng vũ trang Đoàn Sinh Hưởng

Đúng 11 giờ 30 phút ngày 11/3, chiếc xe tăng của chúng tôi húc đổ cổng, tiến thẳng vào Sở chỉ huy Sư đoàn 23. Nhìn lá cờ cách mạng tung bay trên nóc nhà bộ tư lệnh địch, nước mắt tôi trào ra. Giữa tiếng súng nổ vang trời, tôi thấy một Buôn Ma Thuột đang hồi sinh.

'Thời hoa lửa' của thế hệ chúng tôi là những ngày cơm vắt, ngủ rừng, là những lúc ranh giới giữa cái sống và cái chết chỉ tính bằng tích tắc. Nhưng chúng tôi không bao giờ lùi bước, vì phía sau là gia đình, là Tổ quốc.

Hôm nay, đứng giữa thành phố Buôn Ma Thuột hòa bình và phát triển, tôi mong các cháu – những học sinh mang tên người anh hùng N’Trang Lơng – hãy trân trọng hòa bình này. Các cháu không cần phải cầm súng ném lựu đạn như bác năm xưa, nhưng các cháu cần giữ cho mình 'ngọn lửa' trong tim: đó là lửa tri thức, lửa ý chí để xây dựng quê hương Đắk Lắk mình giàu mạnh hơn nữa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký Ức Xe Tăng Giữa Lòng Phố Núi | Câu chuyện thời hoa lửa