Ký ức xưa
chuyện ngắn kể lại ký ức chiến trường
Chiều muộn, ông Ba ngồi trước hiên nhà, đôi mắt xa xăm nhìn về phía cánh đồng đang ngả màu vàng. Trên ngực áo ông vẫn còn nguyên những tấm huân chương đã bạc màu theo năm tháng.
Đứa cháu nội ngồi bên cạnh tò mò hỏi:
– Ông ơi, hồi chiến tranh ông có sợ không?
Ông Ba mỉm cười, bàn tay run run vuốt mái tóc cháu.
– Có chứ cháu. Ai ra chiến trường mà không biết sợ. Nhưng lúc ấy, ai cũng nghĩ đơn giản rằng phải bảo vệ quê hương, bảo vệ gia đình mình.
Ông kể về những năm tháng hành quân giữa rừng Trường Sơn, những đêm mưa bom, những bữa cơm chỉ có nắm gạo và ít muối vừng. Ông nhớ nhất là người đồng đội tên Hùng. Trong một trận chiến ác liệt, Hùng đã nhường phần nước cuối cùng cho đồng đội rồi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ông Ba lặng đi một lúc. Gió chiều khẽ thổi qua hàng cau trước ngõ.
– Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi trẻ và hy sinh, cháu ạ.
Đứa cháu nhìn ông, khẽ nắm lấy bàn tay đã đầy vết chai sần.
Tiếng chim gọi đàn vang lên trên cánh đồng quê yên bình. Ông Ba mỉm cười. Những ký ức chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng hình ảnh những người đồng đội năm xưa vẫn mãi sống trong trái tim ông như một phần không thể nào quên của cuộc đời.



